Sát na là gì

Trích trường đoản cú sách Biết cùng Thấy, tác giả Pa Auk Sayadaw. Chương thơm bốn, phần thắc mắc. Tỳ Khưu Pháp Thông dịch

Hỏi: Liệu chỉ cách sát-na định (khanika samādhi) người ta có thể hành niệm tbọn họ (vedanārupassanā satipatthanā) để đạt các pháp hết sức thay được không?

Đáp: Ở phía trên chúng ta đề xuất xác định mẫu hotline là sát-na định đã. Thế như thế nào là sát-mãng cầu định? Có nhị loại sát-mãng cầu định:

– Sát-na định trong tthánh thiện chỉ (samātha)

– Sát-na định trong thiền quán (vipassanā)

Sát-na định vào thiền chỉ đặc biệt ao ước nói tới định vốn đem tợ tướng (patibhāga nimitta) làm cho đối tượng người sử dụng, như tợ tướng tá khá thlàm việc (ānāpānā patibhāga nimitta) chẳng hạn. Nó là một số loại định đi trước cận định, và dành cho vị hành giả theo cỗ xe pháo tịnh chỉ (samatha yānika).

Bạn đang xem: Sát na là gì

Đối với vị hành trả theo cỗ xe thuần cửa hàng (suddha vipassanā yānika) có một các loại sát-mãng cầu định khác. Một vị thuần tiệm thừa hành mang hay thường buộc phải bước đầu với thiền hậu tứ đọng đại nhằm đạt mang lại cận định xuất xắc sát-mãng cầu định, và thấy các tổng hợp nhan sắc (rūpa kalāpas), cũng tương tự tđọng đại trong một tổng hòa hợp sắc đẹp. Tkhô nóng Tịnh Đạo nói rằng sẽ là cận định. Song phụ chú thích (sớ giải) của cục Luận này (TTĐ) thì nhận định rằng đó chỉ cần phxay ẩn dụ, chứ đọng chưa phải cận định thực thú, bởi vì cận định thực thụ là đã được gần cùng với định của bậc thiền đức rồi.

Nhưng Jhāna (bậc thiền) cần thiết như thế nào đắc được với nhiều loại thiền tđọng đại. lúc hành mang rất có thể thấy được tư đại vào một tổng đúng theo sắc đơn nhất thì đã tất cả định sâu. Mặc dù vậy, hành trả cũng cần thiết đắc thiền đức dựa vào cần sử dụng bọn chúng (tứ đọng đại) làm cho đối tượng được. Có hai lý do để phân tích và lý giải điều này.

– Để thấy được tđọng đại trong số tổng hợp sắc lẻ tẻ, có nghĩa là thấy dung nhan chân đế (paramattha rūpa), và để thấy nhan sắc chân đế thì thực là rạm sâu vô cùng. Hành trả bắt buộc như thế nào đắc tnhân hậu (jhāna) cùng với thực trên cùng tột (paramattha) có tác dụng đối tượng người dùng được.

– Hành đưa cần yếu định sâu bên trên tứ đọng đại trong các tổng phù hợp nhan sắc cá biệt cũng chính vì những tổng đúng theo nhan sắc diệt ngay trong khi bọn chúng vừa sinh. Điều kia tất cả nghĩa rằng vị đối tượng người dùng luôn luôn luôn thay đổi, vì vậy hành đưa bắt buộc đắc tnhân hậu với 1 đối tượng luôn luôn đổi khác điều đó được.

Như vậy, vày tthánh thiện tứ đại không tạo nên jhāna (bậc thiền), nên bạn cũng có thể hiểu rằng cận định vốn đem tđọng đại trong các tổng đúng theo nhan sắc riêng lẻ làm cho đối tựơng vẫn chưa phải là cận định thực trúc, mà chỉ với sát-mãng cầu định thôi.

Đến đây bọn họ đã bàn cho sát-mãng cầu định trong tthánh thiện minc cạnh bên. Như vậy đã được kể tới trong phần niệm khá thlàm việc (ānāpānāsati) của bộ Thanh hao Tịnh Đạo<80>.

Tại trên đây hành giả nên tìm hiểu rằng sát-na định minc ngay cạnh là thấy một cách triệt để đặc điểm vô thường xuyên, khổ, vô bửa của Danh-sắc đẹp chân đế và các nhân của chúng. Không thấy Danh-dung nhan chân đế cùng những nhân của chúng hoàn toàn có thể như thế nào tất cả sát-na định được không? Điều đó quan trọng được.

Lúc một chỉ vượt hành đưa mong muốn hành minc sát, trước đó đã đắc thiền đức hơi thsinh sống (ānāpāna) thì nhtràn vào sơ thiền. Đây là Chỉ (samatha). Vị ấy xuất ngoài tnhân từ này với khác nhau tía mươi tứ trọng điểm hành của sơ thiền lành, rồi biệt lập vô thường xuyên, khổ, vô bửa bằng phương pháp thấy tính chất sinh khử của các pháp ở trong tnhân hậu ấy (jhāna dhamma). Đối cùng với nhị tnhân từ, v.v… hành mang cũng tuân theo bí quyết tương tự như.

Vào lúc khác nhau như thế vẫn đang còn định. Với định này hành đưa triệu tập vào đặc điểm vô thường xuyên, khổ, và vô ngã của các pháp thiền kia. Định của hành đưa khi ấy cũng thâm sâu, cùng ko đi cho những đối tượng khác. Đây là sát-mãng cầu định, cũng chính vì đối tượng người dùng chỉ sống thọ duy nhất thời; ngay trong khi sanh lên, nó diệt ngay tức khắc tại đó.

Cũng vậy, lúc hành giả vẫn hành minch sát để thấy ra Hoặc là tính chất vô thường xuyên, khổ hoặc vô té của Danh-sắc đẹp chân đế với những nhân của chúng, thì trọng tâm hành giả thường không tránh đối tuợng. cũng có thể nói trọng tâm hành giả khi ấy đang chìm sâu vào một vào tam tướng mạo (vô hay – khổ – vô ngã). Đây cũng điện thoại tư vấn là sát-mãng cầu định.

Xem thêm: " Trình Đơn Là Gì ? Nghĩa Của Từ Trình Đơn, Menu Trong Tiếng Anh

Nếu hành trả có thể thấy danh sắc chân đế với các nhân của bọn chúng một bí quyết triệt để và rõ ràng, mà lại trước đó ko hành thiền chỉ, thì tất nhiên, đối với hành giả câu hỏi hành thiền lành chỉ cần không cần thiết. Bằng không, hành giả đề nghị tu tập một trong số những đề mục tnhân hậu chỉ, và cách tân và phát triển một cường độ định hoàn toản để hoàn toàn có thể thấy được danh dung nhan chân đế và những nhân của chúng.

Tuy nhiên, trong kinh Samādhi (Định kinh), một bài bác ghê ở trong Tương Ưng Sở, đức Phật bao gồm nói:

Samādhyên bhikkave sầu bhāvetha, samāhita bhikkave sầu bhikkhu yathābhūtam pajānāti.

(Hãy tu tập định, này các tỳ khưu, sau khi tu tập định, vị tỳ khưu vẫn tuệ tri các Pháp như chúng thực sự là – yathābhūtam pajānati)

Do đó, hành giả buộc phải tu tập định nhằm tuệ tri năm uẩn, các nhân và sự khử của chúng; hành giả nên tu tập định nhằm tuệ tri đặc điểm vô thường, khổ và vô xẻ của chúng. Còn sự diệt của bọn chúng hoàn toàn có thể hành đưa đang thấy vào thời gian đắc A-la-hán thánh đạo cùng Bát Niết-bàn (Parinibhāna)

Cũng vào Kinh Samādhi (Định) ở trong “Tương Ưng Sự Thực” (Sacca Samyutta). Đức Phật dạy hành giả nên tu tập định nhằm tuệ tri Tứ đọng Thánh Đế.

vì thế, ví như vị hành đưa muốn phân minh chỉ cảm tbọn họ thôi (tiệm thọ), hành giả cần biết rõ về đa số sự kiện đã có được đức Phật lý giải sau đây:

Sabbaṁ, bhikkhave sầu,

Anabhijāphái nam aparijānaṁ virājayaṁ appajahaṁ abhabbo dukkhakkhayāya …

Sabbanca kho, bhikkhave sầu,

Abhijānam giới parijanaṁ virājayaṁ pajahaṁ bhabbo dukkhakkayāya.

(Này các tỳ khưu, Nếu một vị tỳ khưu trù trừ rõ toàn bộ Danh-nhan sắc, với những nhân của bọn chúng với tía một số loại đạt tri (parinna)<81>, vị ấy cần yếu đạt đến Niết-bàn. Chỉ hồ hết vị làm sao, này các tỳ khưu, Biết rõ chúng cùng với cha các loại đạt tri new hoàn toàn có thể đạt mang lại Niết-bàn)

Đây là các thứ được trích ra tự kinh “Aparijānana” trong “Salāyatana Vagga” trực thuộc Tương Ưng Bộ Kinh<82>

mà còn, vào ghê “Kūtāgāra” Phđộ ẩm Sự thiệt (Sacca Vagga)<83> đức Phật cũng bảo rằng, ko tuệ tri Tđọng Thánh Đế cùng với Minh Sát Tuệ và Đạo tuệ, người ta không thể đạt mang đến khu vực xong xuôi vòng luân hồi (Samsāra) được. Vì vậy, ví như một hành giả mong muốn đạt đến Niết-bàn, bọn họ bắt buộc nỗ lực hiểu ra toàn bộ danh, sắc với nhân của bọn chúng cùng với cha loại đạt tri (parinna).

Ba nhiều loại đạt tri ấy là gì?

1) Trí đạt tri (Nāta parinnā). Đây là tuệ hay “Trí đối chiếu danh sắc” (namā rūpa paricchedomain authority ñāa) và “Trí rõ ràng nhân duyên” (Paccaya pariggaha ñāa). Đó là hầu như tuệ minch gần kề hiểu rõ tất cả danh dung nhan và những nhân của chúng.

2) Thẩm đạt tri (tīamãng cầu parinnā). Đây là tuệ thẩm tiếp giáp (tam tướng tá Sammasamãng cầu ñāa) với tuệ thấy sự sanh diệt (udayabbaya ñāa). Hai tuệ này dìm thức thấu đáo đặc điểm vô thường, khổ cùng vô xẻ của danh sắc đẹp chân đế cùng các nhân của chúng.

3) Trừ đạt tri (Pahāmãng cầu parinnā). Đây là những tuệ minc tiếp giáp cao hơn, từ bỏ “Tuệ thấy hoại diệt (Bhanga ñāa) đến “Đạo tuệ” (magga ñāa)

Những lời dạy của đức Phật vào nhị bạn dạng kinh trên (“Aparijānana Sutta” với “Kūtāgara Sutta“) hết sức quan trọng. Vì vậy, giả dụ hành giả ý muốn hành minc giáp bước đầu cùng với niệm tbọn họ, hành đưa đề xuất ghi nhớ hầu như điểm sau:

– Phải riêng biệt được danh nhan sắc.

– Phân biệt 1 mình thọ không vẫn chưa đủ, hành mang cũng cần phải tách biệt những trọng tâm hành đồng sanh cùng với tbọn họ ấy vào quy trình thừa nhận thức ý môn.

Tuy nhiên, vào thực tiễn người ta vẫn hoàn toàn có thể giác ngộ nhờ vào minh bạch một pháp (Dhamma) tuyệt nhất, tuy nhiên chính là, chỉ bao lâu toàn bộ những pháp không giống đã được minh bạch trước: hoặc trong kiếp hiện giờ này hoặc vào một kiếp làm sao kia sinh hoạt quá khứ. Lấy ví như tôn trả Xá Lợi Phất ví dụ điển hình. Lúc vị ấy nghe tôn trả Assaji thốt lên một câu kệ (dhamma), là đang trở thành một vị nhập lưu. Sau đó, ngài new xuống tóc có tác dụng tỳ khưu và hành thiền hậu. Trong tởm Đoạn Giảm (“Anupada Sutta“<84>), đức Phật thể hiện tôn giả Xá Lợi Phất đã khôn xiết thiện tại xảo như thế nào vào câu hỏi phân minh các vai trung phong hành đơn lẻ của các thiền khô triệu chứng nhưng mà vị ấy tuần từ chứng<85>. Nhưng, mặc dầu tôn giả sẽ hành thiền hậu nghiêm khắc đến điều đó, tôn giả vẫn không giành được A-la-hán thánh quả.

Rồi, một ngày kia, Đức Phật giảng tởm “Dīghanakha” (Trường Trảo kinh) cho tất cả những người con cháu của tôn mang Xá Lợi Phất, phân tích và lý giải về một pháp (Dhamma): Tbọn họ (Vedanā)<86>. Lúc này tôn giả Xá Lợi Phất vẫn lép vế lưng đức Phật hầu quạt đến ngài, với lắng tai lời dạy dỗ. Cuối thời pháp, tôn mang đắc A-la-hán thánh quả, còn người cháu đắc nhập lưu. Tôn giả đắc A-la-hán thánh quả nhờ suy tư bên trên một pháp độc nhất vô nhị, song này cũng nguyên nhân là trước đó ngài đang tnhân hậu tiệm bên trên năm uẩn.

Xem thêm: Widgets Là Gì - Tìm Hiểu Về Tiện Ích Widget

<87>

Điều cần đề cập lại nghỉ ngơi đây là, đức Phật bảo rằng ví như một vị tỳ khưu băn khoăn rõ tất cả Danh-sắc đẹp cùng các nhân của chúng với tía các loại đạt tri (nói trên), vị ấy cần yếu nào đạt mang đến Niết-bàn được. Do kia, trường hợp hành đưa nỗ lực phân minh chỉ 1 mình “thọ” nlỗi “tbọn họ khổ” thôi chẳng hạn, mà lại hoàn toàn không sáng tỏ danh-sắc đẹp chân đế là cảm thấy không được. Tại trên đây “nói không đủ” có nghĩa là hành trả sẽ không còn đạt mang đến Niết-bàn được vậy.


Chuyên mục: Định Nghĩa