Ái dục là gì

      25

Đức Phật dạy: "Hãy thận trọng, đừng quan sát ngó phụ nữ sắc, cũng đừng nói năng với họ." Đây là cách bạn nam đối xử với những người nữ. Về phong thái người con gái đối xử với những người nam thì rất có thể đảo lại: "Hãy thận trọng, đừng chú ý ngó phái nam sắc, cũng đừng nói năng cùng với họ!"


Bạn đang xem: Ái dục là gì

Nên biết ái dục là căn cơ của sinh tử. Chúng sinh chịu đựng khổ trong tầm luân hồi đều là do lòng ái dục nhưng ra. Truy mang lại cùng gốc ái dục thì làm sao phải mới chỉ có trong đời này, tốt đã bao gồm từ 2, 3, 4 kiếp trước đâu. Nó đã tất cả từ vô thỉ kiếp, khi sinh tử mới bước đầu vậy. Đời đời kiếp kiếp, bỏ thân này sinh thân kia, đều do ái dục làm cho luân chuyển. Chỉ mang đến ngày nay, test hỏi tôi đã có một mảy may ý nghĩ lâm thời rời cái căn nguyên ái dục này chưa? vì cái hột giống, cái căn nguyên ái dục thừa sâu dầy, bắt buộc sinh tử cứ vô cùng vô tận.
Ðối cùng với kẻ bắt đầu phát trung tâm tu, điều chướng ngại nhất lúc dụng công là lòng tham đắm sắc dục giữa nam với nữ. Ðây là vụ việc căn phiên bản nhất.
Nếu quý vị không buông xả được ái dục, thì dầu cho quý vị xuống tóc tám vạn tứ ngàn đại kiếp, quý vị cũng chỉ phí thời hạn trong phật giáo và tạo nên nghiệp chướng với mỗi bữa ăn mình lâu dụng.
Người tu Ðạo yêu cầu chú ý! Chớ gieo duyên lây lan ô với người khác. Gai dây trói buộc bất tịnh này đã làm họ đọa lạc.
Tu đạo thì trước hết đề xuất trừ tập khí. Trừ như thế nào? phía bên trong thì khắc kỷ phục lễ, bên phía ngoài thì đoạn dục khử ái, cả nhị đàng cùng dụng công, ắt đã thành công.
Con tín đồ sinh ra vì chưng sắc dục, chết vị sắc dục, đó là lẽ thường xuyên của ráng tục, với thuận theo cố gắng tục thì cứ sống đi bị tiêu diệt lại không ngừng. Kẻ xuống tóc thì đi ngược lại, bao gồm đi ngược bắt đầu thành thánh, nên cái gì hay với thế gian thì lại ko hay với người xuất gia; người trần gian tham, họ không tham; cái gì người trần gian yêu thích, bọn họ không yêu thích; đồ vật gi người thế gian mê, chúng ta không mê. ý muốn cầu đại đạo ắt phải thoát khỏi đường mê.
Khuyết điểm lớn số 1 của chúng sinh là mê mệt ái-ngày tối sống trong say mê ái, tất yêu xả quăng quật được. Nếu gửi được vai trung phong háo sắc thực tình tu học tập Phật pháp, từng giờ từng phút không quên khuấy việc tu học, thì sẽ mau chóng thành Phật.
Thân thể ai ko nhiễm ô thì tín đồ ấy là Phật; thân thể ai nhiễm ô thì tín đồ ấy là chúng sinh. Nhiễm ô là gì? Nói vắn tắt thì "nhiễm ô" tức là nhìn không thông, xả ko được, giờ giờ phút phút luôn sinh khởi vọng tưởng.
Chuyên độc nhất về việc gì? tức là chuyên nhất đoạn dục vọng, trừ tham ái. Còn nếu không đoạn dục vọng, trừ tham ái thì gồm xuất gia tu Ðạo cho tám vạn đại kiếp đi nữa cũng vẫn ko thành công. Do vậy, vấn đề này rất là trọng yếu.
*

Tại sao núm giới ngày càng băng hoại? Vì ai ai cũng tranh-tranh danh, tranh lợi, tranh quyền, tranh địa vị, và rất lớn nhất là tranh sắc đẹp dục.
Dâm dục là nguồn gốc của sinh tử. Nếu không đoạn dâm dục thì muốn sinh lên trời cũng ko được, huống hồ là ao ước chứng Ðạo Bồ-đề vô thượng? do vậy, nếu muốn tu phép Thiền-định Tam-ma-đề, mong mỏi vượt khỏi biển cả sinh tử khổ đau, thì trước hết đề nghị vượt qua quan ải này.
Học Phật pháp thì cần được dùng trí huệ chứ không hề thể sử dụng tình cảm. Dùng trí huệ để học Phật pháp thì đó là chủ yếu pháp. Dùng cảm tình mà học tập Phật pháp thì đó là Mạt pháp.
Từ vô lượng kiếp về trước cho đến nay, bọn chúng sinh họ do quen thuộc sống buông xuôi theo tình cảm và dục vọng của mình, đề xuất cứ yêu cầu loanh quanh luẩn quẩn mãi vào sáu nẻo luân hồi. Vì bị vô minh, ái kiến cùng kiêu mạn luôn luôn vây lấp nên chúng ta chưa thể chứng được quả-vị A-la-hán. Vày đó, họ không nên tin yêu ý niệm của mình. Chúng ta phải dè dặt, ko được bất cẩn. Bọn họ phải tuyệt đối thận trọng, không nên đắm nhiễm dung nhan dục và cũng chớ tin nghỉ ngơi ý niệm của mình!
Quý vị buộc phải thận trọng, chớ gần gụi sắc dục; gần gụi sắc dục tất sinh họa. Khách hàng hãy ghi lưu giữ rằng mình phải hết sức cẩn thận, đừng bao giờ mê đắm nhan sắc tướng. Nếu quý vị mê chấp, cùng rất sắc tướng tá "hợp lại thành một", ắt sẽ sở hữu được tai họa xảy ra.
Nam giới cần phải tránh xa phái đẹp và đồng thời, nữ giới cũng cần phải tránh xa phái nam giới. Đó là phương thức "sinh thiện, diệt ác" dùng để đối trị lòng tham ái cùng tham dục.
Nam thì nên xem mọi phụ nữ cao niên như mẹ, với nữ thì nên cần xem các người lũ ông già cả như cha. Khi tín đồ nam gặp mặt những người người vợ trạc tuổi mình hoặc hơn thế mình một vài tuổi thì nên xem chúng ta như chị, nếu nhỏ tuổi thất bại mình thì xem như em gái, còn ví như là trẻ con thì coi như nhỏ cái của bản thân vậy, và đề xuất phát tâm cứu độ họ. Quý khách phát trung ương độ thoát họ có nghĩa là quý vị có lòng tự bi, ý muốn mang lại công dụng cho kẻ khác (lợi tha). Như thế, quý khách vừa làm lợi cho mình lại vừa rất có thể làm lợi cho người khác nữa. Khi nhị hành vi trường đoản cú lợi và lợi tha này tương ưng, thì niệm ác sẽ thoải mái và tự nhiên tiêu tan và vọng tưởng cũng không nhiều bớt.
Đức Phật dạy: "Hãy thận trọng, đừng nhìn ngó con gái sắc, cũng chớ nói năng cùng với họ." Đây là cách người nam đối xử với những người nữ. Về phong thái người nữ đối xử với người nam thì hoàn toàn có thể đảo lại: "Hãy thận trọng, đừng nhìn ngó phái mạnh sắc, cũng chớ nói năng cùng với họ!" Quý vị ko được cùng nhau truyện trò với tín đồ khác phái. Đừng nói là cười đùa, ngay cả nói năng cũng không thể được!
Phàm là tín đồ tu Đạo, hễ lửa đến thì cần tránh xa. "Lửa" tức là gì? Ở đây, "lửa" là dụ đến dục vọng và ái tình, và cũng là tình cảm mong mỏi muốn những cảnh giới của lục trần. Lục căn thì thuộc về tình, còn lục trằn thì thuộc về cảnh. Cả sáu căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý) phù hợp với sáu è (hình sắc, âm thanh, hương thơm thơm, mùi hương vị, tiếp xúc, pháp) làm cho con fan bị mê say mê muội, say đắm đến nỗi "sống say chết mộng"!
Vì vậy, "người tu Đạo thấy sự dục lạc tất buộc phải tránh xa." bạn tu Đạo cần được lánh xa dục vọng. Nếu như quý vị có thể "thấy mà như không thấy, nghe mà lại như ko nghe," có nghĩa là đã có được cảnh giới:
Thì bấy giờ quý vị không nhất thiết phải tu hạnh "viễn ly" nữa. Trường hợp quý vị ngày ngày xúc tiếp với trần cảnh mà không trở nên đắm lây truyền thì ko sao; nhưng nếu không làm được do vậy thì rất cần phải nghiêm cẩn tu hạnh "viễn ly" - lánh xa lửa dục!
"Cấu nhiễm" có nghĩa là những dục vọng vào tâm, nhất là những ý nghĩ về sắc dục. Không dứt bỏ lòng dâm dục tức là có cấu nhiễm; thải trừ lòng dâm dục rồi tức là không còn cấu lây lan nữa. Khi cấu nhiễm không còn thì chổ chính giữa được thanh tịnh, trong sạch - các hạnh cơ mà quý vị tu hành phần nhiều được tịnh tâm cả.
Lòng dâm dục nạm nhiên là dơ uế, và cũng chính là thứ dục vọng to khủng nhất. Kế bên ra, những thói tham, sân, si, kiêu mạn và nghi hoặc cũng đầy đủ là những cấu lây lan trong tâm. Trừ sạch các thứ cấu lây truyền này thì sự tu hành của quý vị đang tương ưng cùng với Đạo. Bấy giờ, quý vị sẽ hoàn toàn có thể "trở về mối cung cấp cội" (phản bổn trả nguyên) cùng tìm lại được mẫu tâm thanh tịnh vốn bao gồm của mình.
Đức Phật dạy bọn họ nên cần sử dụng trực tâm mà tu Đạo và suy xét về Đạo. Trong mỗi niệm, họ nên lấy việc thoát vòng dục tình làm kim chỉ nam của mình. Ái tình với dục vọng chính là bùn lầy; họ cần cần vượt thoát khỏi vũng bùn ấy.
So với vũng bùn lầy lội, thì lòng ham muốn tình dục và những vọng tưởng về sắc dục còn nguy hại, đáng sợ hơn nhiều! mang lại nên, "Phải trực trọng điểm niệm Đạo, phải một lòng một dạ, chỉ có một chiếc tâm thật thà để cân nhắc về Đạo và việc tu Đạo, thì mới có thể thoát được sự khổ, tránh khỏi nỗi cực khổ bị sa lầy."

Xem thêm: Trung Vị Là Gì ? Ví Dụ Về Trung Vị Số Trung Vị Là Gì

Một lúc phạm giới dâm, quý vị sẽ rất dễ phạm giới sát, cũng tiện lợi phạm giới trộm cắp, cùng vọng ngữ. Vì vậy, phạm giới dâm thì các giới cạnh bên sinh, trộm cắp, gián trá đều bao gồm trong đó.
Trai gái yêu nhau, rốt ráo có ý nghĩa gì? tướng mạo dù cho có đẹp bao nhiêu cũng chỉ cần da bọc đồ thối: vào ấy như thế nào là phân, nước tiểu... Chín lỗ vào thân thường lưu hồ hết thứ bất tịnh: đôi mắt thì bao gồm ghèn, tai thì bao gồm ráy tai, mũi thì có dãi mũi, mồm thì có nước miếng, thêm đại tiểu. Quý vị nghĩ về rằng cứu giúp cánh thân này có sạch đang chăng?
Nếu mình không hao tán tinh lực thần thì có hay không có ẩm thực không thành vấn đề nữa. Chính chính vì mình ngày ngày cứ xoay đưa trong cảnh giới hữu lậu yêu cầu mới cần được ăn uống.
Vì sao tín đồ ta tất cả bịnh? vị lúc bình thường không chú trọng mang đến sức khỏe. Bạn tại gia đề xuất bớt làm việc dâm dục, bức tốc việc thể dục, vận động. Ðó là căn bản của mức độ khỏe. Nếu quý vị cứ cả ngày hành dâm, không giữ phương pháp quy củ thì thân thể vĩnh viễn ko thể trẻ khỏe được.
Không tất cả lòng tham dục thì phiền não gì rồi cũng chẳng có. Một khi gồm lòng tham dục thì chuyện gì rồi cũng xảy ra. Chũm giới, vạn sự vạn vật vạn loài, thứ gì cũng do lòng tham dục xuất hiện cả.
Ma hết sức thông minh. Nó rình biết bạn kia gồm lòng tham hy vọng thứ gì thì nó sẽ dùng cách thức thích hợp nhằm dụ hoặc tín đồ đó. Vì vậy người tu hành họ không cần thiết phải niệm chú gì đặc biệt, cũng không cần sử dụng pháp môn gì. Chỉ cần mình chân thật, không tranh, ko tham, không mong mỏi cầu, ko ích kỷ, ko tự lợi, cứ cần mẫn khổ tu, thì không tồn tại ma gì phá sợ hãi được quý vị. Chỉ việc quý vị tất cả lòng tham, tất cả lòng kiêu hãnh, ước ao chiếm nhân thể nghi, mong tìm mặt đường tu tắt, thì sẽ dễ ợt bị dính vào ma sự.
Người thuyết pháp bất luận rằng fan đó gồm thần thông quảng đại tới đâu, quý vị cũng đề xuất quan sát fan đó. Nếu tín đồ đó gồm lòng tham lam, cho tới đâu cũng tìm tiền; hoặc bao gồm lòng dâm dục, thì người đó không phải thứ thiệt, nhưng là trang bị giả. Nếu người đó không có lòng tham, lòng dâm dục, không tồn tại mưu đồ, thì fan đó new là trang bị thiệt.
Người xưa nói: Vạn ác, dâm đứng đầu. Ðó là mặt đường chết, bắt buộc đi. Quý vị cứ làm chuyện dâm dục thì cũng giống như đi vào con đường chết.
Ái dục đó là sinh tử. Sinh tử đó là lòng ái dục. Ái dục là nơi bắt đầu của sinh tử. Nếu không trừ quăng quật lòng ái dục vô minh thì rốt ráo chẳng thể nào thoát khỏi biển ái sinh tử.
Không thể có chuyện là chẳng đoạn trừ lòng dâm mà hoàn toàn có thể thành Phật. Vào thiên hạ không có chuyện đó. Ðời nay phần nhiều người ta say mê mau chóng, đam mê có công dụng ngay, nên những lúc họ nghe nói có pháp thần diệu thì ngay tắp lự bị hấp dẫn rồi lâm vào hoàn cảnh lưới ma. Ðến lúc chết mà vẫn đồng ý cho là bao gồm pháp túng mật, tốt mật pháp! túng mật? túng bấn mật! bí mật đến độ đề xuất vào địa ngục luôn!
Cái lậu (chỗ lũng) lớn số 1 là dục lậu - lòng dâm dục. Khi gồm ý dâm dục thì cũng tương tự bị giặc chiếm tới cắp, cuỗm hết tài sản bảo vật. Cũng như gỗ bị mối nạp năng lượng thì mộc thành vô dụng. Lại cũng giống như món ăn ngon mà bỏ ít phân vào thì chẳng ai dám ăn. Bố ngày nôn mửa là khác!
Ăn thịt thì dục niệm đã nhiều, vọng tưởng cũng nhiều, rất nặng nề nhập định. Không ăn thịt thì dục vọng bắt đầu nhẹ, lòng sẽ biết đủ, cũng sẽ bớt vọng tưởng. Ðó là do khí huyết mình dịu nhàng, không hỗn trược.
Người tu hành ko thể gồm niệm tà dâm, có nghĩa là ý tưởng dâm dục. Giả dụ còn chút niệm dâm dục, thì quyết không lúc nào vượt ngoài tam giới, vẫn đề xuất lưu đưa hoài hoài vào luân hồi sinh tử, bởi niệm dâm dục đó là gốc rễ của sinh tử. Giả dụ đoạn trừ được nó, thì mới hoàn toàn có thể ra ngoài tam giới mà chứng quả Phật. Vì vậy người tu hành nhất thiết phải xong hết ý tưởng phát minh dâm dục. Làm cho sao hoàn thành được? trước nhất là không nên ăn rất nhiều thứ giàu chất dinh dưỡng, vày lý do bản thân bạn tu không thiếu thốn chất dinh dưỡng, cho nên vì thế không buộc phải thâu nhập thêm bồi bổ nữa. Ăn nhiều, lòng dục nhiều; chất bổ dưỡng nhiều, tức sanh số đông ý niệm dâm dục. Muốn không có ý dâm thì cần tiết chế vụ việc ẩm thực, ko ham nạp năng lượng ngon, không ham ăn nhiều, phải rèn luyện sao đủ bảo trì sanh mạng là được rồi, đó là tuyệt kỹ của tín đồ tu. Giả dụ không, bọn họ mang các món ngon có sơn hào hải vị để cúng cho mẫu đền bái ngũ tạng, thì đây quả là cái họa dẫn tới phá giới về dâm dục.
Nói về người xuất gia thì mỗi ngày ăn một bữa, nhưng cũng đều có người không tuân theo quy điều này, tự động hóa đến tiệm để sở hữ thức ăn. Tín đồ đó đương gồm dục niệm về ăn, vậy dục niệm về sắc chắn chắn cũng không quăng quật được. Cứ nghĩ cũng biết, những hành vi đó phần đông là vị kỷ. Nói chung, phàm là vị kỷ tức đã bao gồm sự tham cầu.
Trong phạm vi của công cụ nhân quả thì phạm tội thông dâm là nghiêm trọng nhất. Sự trừng phạt còn ghê gớm nữa: Một người lúc sống phạm giới tà dâm bao nhiêu lần, thì khi chết sẽ bị một cái cưa khủng cưa thân tín đồ ấy từ đầu xuống chân bấy nhiêu lần. Sinh tiền kết giao một trăm lần thì bị tiêu diệt rồi bị cưa một trăm lần.
Người bao gồm đẹp lung linh đến đâu, cũng chỉ là quấn da thối. Bạn xấu xí cho tới đâu cũng chỉ là quấn da thối. Bên ngoài tuy không giống nhau nhưng phía bên trong thì một thứ, chẳng gì đẹp tươi hay xấu xí. Trường hợp càng tìm phía bên trong càng thấy toàn là máu, mủ, đờm, dãi, nhớp nhúa. Xét mang đến năm tạng, thì toàn là phân với nước tiểu. Bên ngoài đẹp đẽ, phía bên trong thối cần thiết chịu được, bao gồm gì không giống đâu? phải gì mình yêu cầu chấp trước vào mẫu thân này chớ! người ngu đê mê thì để ý vẻ đẹp bên ngoài, chấp trước vào mẫu tướng xinh tươi mỹ miều, rồi đáng ghét cái tướng tá xấu xí. Ðây chẳng bắt buộc là đần độn si sao?
Bởi vì tất cả lòng dâm dục nên mới gây ra ra những chuyện ác bên trên đời. Giả dụ quý vị có thể làm những vấn đề lành, tự mình thanh tịnh, không tồn tại hành vi dâm ô thì đó có nghĩa là chúng thiện phụng hành.
Chỉ có những kẻ cực kì si mê mới vừa ước ao giữ chiếc tâm dâm dục lại vừa hy vọng được khai ngộ. Tứ tưởng này thuộc loại ngu si mê tột đỉnh, và những người mang tư tưởng này là đông đảo kẻ khó hoàn toàn có thể giáo hóa nhất; đến dù hiện nay Đức Phật say đắm Ca Mâu Ni gồm giáng ráng đi chăng nữa thì Ngài cũng không tồn tại cách nào khiến cho họ đắc Đạo hay triệu chứng quả vị được cả! mang đến nên, hạng bạn này là dở người dốt nhất, si mê nhất!
Quý vị xem, hạng người dân có chút “tiểu trí tè huệ” ấy vì không đoạn trừ dâm-tâm buộc phải nói toàn phần nhiều chuyện ái dục – anh yêu em, em yêu thương anh - cứ yêu qua yêu thương lại như thế rồi cuối cùng họ thành ma luôn! Thành ma rồi thì sao nữa? “Những loại ma ấy cũng có thể có đồ chúng.” chúng ma ấy cũng có thể có đồ đệ, cũng có thể có kẻ cỗ vũ chúng. “Tất cả mọi tự xưng đã thành tích Đạo Vô-thượng.” phiên bản thân loài ma do dự xấu hổ, kẻ nào cũng tự xưng rằng: “Tôi chính là Phật! shop chúng tôi đây mọi là các đấng tối cao, vô thượng!” Hễ cái gì là to lớn, thì chúng xưng bọn chúng là cái đó. Bọn chúng vốn là ma tuy vậy lại ko chịu ưng thuận mình là ma, nhưng cứ xưng là Phật. Phật thì cũng có thể có Phật hàng nhái vậy. Trên trần gian này chiếc gì cũng đều có giả được cả, cho nên loài ma cũng rất có thể làm tiên phật giả. Tuy nhiên le, bọn chúng không chịu nhận bọn chúng là thiết bị giả. Chúng nhận định rằng chúng là trang bị thiệt, và cũng chính là “thiên thượng thiên hạ duy xẻ độc tôn” (trên trời, dưới trời, chỉ bản thân ta là tôn quý) nữa!
Trước khi nhập diệt, Đức Phật thích Ca Mâu Ni dạy dỗ rằng: “Hiện nay Ta còn sinh sống tại thế gian thì bè cánh Ma-vương không dám xuất hiện. Tuy nhiên le, thời gian Phật Pháp vẫn ở vào quy trình tàn lụn - Thời Mạt Pháp, thì sẽ có rất nhiều loại ma dân ấy hiện nay ra đông đảo ở núm gian, không ngừng mở rộng sự tham dâm.” “Thời Mạt Pháp” đó là thời đại của chúng ta hiện nay. Vào thời điểm này, các loại ma-dân ấy rất đông đúc cùng chúng lượn mọi chỗ nói chuyện dâm dục. Bất luận nam xuất xắc nữ, kẻ nào thì cũng ưa yêu thích dâm dục cùng đồng thời vẫn muốn thành Phật, ao ước được khai ngộ.
Sự khác biệt giữa “phản” (trái) với “chánh” (phải) – giữa Ma-vương với Bồ-tát - vốn siêu vi tế; khác biệt như rứa nào? Bồ-tát yêu đương xót và bít chở tất cả chúng sanh với lòng từ-bi, chứ tuyệt vời nhất không bao gồm lòng dâm dục. Trong lúc đó, Ma-vương so với chúng sanh thì cứ chủ xướng “ái”, chăm môn rỉ tai dâm dục, chú trọng dâm dục; thậm chí là chúng còn nói rằng hễ tâm dâm dục càng nặng bao nhiêu thì khai ngộ được quả vị càng tốt bấy nhiêu, và dùng tà thuyết ấy nhằm hại người.
Bồ-tát thì không có tâm dâm dục, những ngài đối với tất cả chúng sanh trọn vẹn không bao gồm sự phân biệt. Tất cả tâm dâm dục tức là ma. Không có tâm dâm dục, chỉ solo thuần xót thương và cứu giúp tất cả chúng sanh – kia mới đó là cảnh giới của chư Phật và chư Bồ-tát. Ma thương người là bao gồm mưu đồ, có tham dục. Bồ-tát thương fan thì không tồn tại tham dục. Không tồn tại tham dục tức là không tất cả tâm dâm dục.
Không đoạn trừ trung khu dâm dục cơ mà ngày ngày cũng ngồi Thiền, cũng tu hành, tất quý vị vừa tu hành vừa bị lậu thoát. Quý khách tu được một trong những phần thì lậu bay mười phần, tu được mười phần thì lậu bay mất một trăm phần. Quý vị ước ao ngồi Thiền mà lại không chịu hoàn thành bỏ dâm-tâm ư? quý vị vừa mong muốn ngồi Thiền để được khai ngộ, lại vừa muốn tìm mong thứ lạc thú điên đảo ấy, thì chẳng không giống nào hy vọng nấu cat và sạn cho thành cơm vậy.
Khi không thể dâm-tâm thì sẽ không còn thấy bao gồm tướng nam tướng nữ, không thể phân biệt thân mình với người, và cũng ko thấy gồm tướng chúng-sanh, tướng mạo thọ-giả nữa.