Sống Với Hai Chữ ' Tùy Duyên Là Gì, Hiểu Đúng Về 2 Chữ: ”Tùy Duyên”

      62

vì vậy tùy duim nhưng thường xuyên khác nhau không tồn tại mê, không có mờ, tùy duim nhưng không đặt thành một “cái ta” trong các số ấy. Đó là vấn đề đặc biệt quan trọng, còn tùy duyên cơ mà bao gồm chiếc ta trong đó thì chưa phải tùy duim. 


Phật dạy dỗ về nghiệp báo sai biệt của từng người

Về ý nghĩa sâu sắc tùy duyên ổn, thì đây là một khu vực sống, không phải là chỗ giải thích giỏi địa điểm bắt chiếc, cũng chính vì lúc bọn họ bắt trước thì nó không hề là tùy duim nữa, do Khi bắt trước là nó tất cả dòng khuôn rồi.

Bạn đang xem: Sống Với Hai Chữ ' Tùy Duyên Là Gì, Hiểu Đúng Về 2 Chữ: ”Tùy Duyên”

Khi trung ương bản thân còn phân biệt nặng nằn nì, còn phù hợp ngon chán dsống, còn ưng ý đẹp mắt ngán xấu mà lại bảo là tùy duyên không ngại gì thì coi chừng dịch hoán vị, buộc phải gọi được dòng ý kia. Vậy nên một ý nghĩa tùy duyên này mà thấu làm sao cho thật xuyên suốt tất cả dễ ợt không? Không thuận lợi, cho nên vì vậy cần thật sinh sống chớ chưa phải bắt chiếc được.

Về ý nghĩa tùy duim, thì đấy là một khu vực sinh sống, chưa hẳn là chỗ lý luận xuất xắc vị trí nhại lại, chính vì khi bọn chúng ta bắt chước thì nó không còn là tùy duyên nữa, vày khi bắt chước là nó có dòng khuôn rồi. Cho nên ý nghĩa này hết sức đặc biệt quan trọng mà lại xưa nay không ít người dân lại hiểu lầm rồi cũng dễ lấn dụng nó nữa.

vì vậy muốn tùy duyên thì nạm làm sao là biết tùy duyên mang đến đúng ý nghĩa?

1. Thđọng tốt nhất là đề nghị thấy đúng lý mới tùy duyên được, còn không thấy đúng lý mà lại nói tùy duyên thì chỉ là lạm dụng, là hiểu lầm vậy thôi. Nghe nói tùy duim, rồi mặc tình buông thả theo duim thì tùy duyên hình trạng đó là chạy theo cảnh chớ ko phải tùy duim, đó là bị duim nó cuốn nắn, nó lôi đi. Tùy duyên theo kiểu kia Điện thoại tư vấn là “tùy duim tiêu sự nghiệp”, tiêu tansự nghiệp không còn, khôn xiết nguy hiểm!

Cho phải muốn sống, mong mỏi thấy được đúng ý nghĩa tùy duyên thì đề xuất thấy đúng lý. Trong cái thấy đúng lý này, thứ nhất là yêu cầu rõ lý Tánh không của Bát-nhã.

Tánh không là sao? Bát-nhã dạy dỗ toàn bộ các pháp trên đời này “không tồn tại một pháp gì là thiệt thay định”, tức là từbạn dạng thân của mình mang lại đến sự vật bên phía ngoài phần nhiều là dulặng khởi. Duyên khởi nhất thời gồm cho nên gọi là Tánh không, là không có tánh thắt chặt và cố định, không tồn tại Thể thiệt của nó. Chính vì Tánh không mới tùy duyên nhưng mà hiện nay khởi tất cả được, chớ nó cố định và thắt chặt thì đâu còn tùy duyên ổn. lấy một ví dụ cố định là 1 trong những khối cứng thì đâu thể tùy duyên mà thay đổi thành các đồ vật không giống được.

Cũng hệt như loại gương, nó không có một hình gì trong số đó, vì vậy nó có thể hiện đủ toàn bộ mọi hình láng, trường hợp nó tất cả một cái hình gì cố định và thắt chặt phía bên trong, thí dụ hình tròn, thì nó không thể hiện được hình vuông vắn, cơ mà vuông tròn đẹp nhất xấu gì rồi cũng hiện nay được không còn, là vì nó không có một chiếc gì trong những số đó, ko cố định là vật gì.

Tâm của chính bản thân mình. Tâm bản thân ko là một cái gì không còn, vì thế nó mới nghĩ về được đủ tất cả, trường hợp nó cố định là một cái gì rồi, chắc chắn rằng nó quan yếu suy nghĩ tất cả được.

Bất mãn dẫu vậy nên tùy duyên

Hoặc như lỗi ko, lỗi không không hẳn là cái gì hết, vì thế nó cũng hiện nay được đầy đủ phần đông vật dụng. Rồi sớm nhất là chiếc gì? Tâm của chính bản thân mình. Tâm mình không là một cái gì không còn, vì vậy nó new nghĩ về được đủ toàn bộ, ví như nó thắt chặt và cố định là một cái gì rồi, dĩ nhiên chắn nó quan trọng nghĩ về tất cả được. Mà nó nghĩ đầy đủ hết, cái gì nó cũng suy nghĩ tới, của cả những cái hotline là không tồn tại, nó cũng nghĩ về ra được nữa bởi vì nó không có gì hết.

Qua điểm nữa là, ngay lập tức thân mình là thân năm uẩn thì Tâm kinh Bát-nhã nói “ngũ uẩn giai không”, năm uẩn rất nhiều Tánh ko, không quá, do đó nó mới tùy duyên hiện nay được Khủng được nhỏ dại, được giỏi được xấu, lớn ốm vui bi đát, ttránh người nó cũng hiện nay được đủ không còn, cũng chính vì nó Tánh không, không cố định và thắt chặt là gì.

Nếu nó cố định và thắt chặt, thí dụ năm uẩn này thắt chặt và cố định là tín đồ rồi, tức nhiên nó không thể hiện thành ttránh được, cũng tương tự nó cố định và thắt chặt là to rồi thì không thể hiện bé được. Do nó không thắt chặt và cố định gì, vì thế nó hiện nay được toàn bộ. bởi thế Bồ-tát Quán Thế Âm có tía mươi nhị Ứng thân, tất cả Lúc hiện nay phái mạnh hiện bạn nữ, rồi hiện nay Tỳ-kheo, hiện tại Tỳ-kheo ni, hiện tại vua hiện nay quan tiền, hiện nay đủ hết, làm thế nào hiện được nlỗi vậy?

Do kia xét mang đến kỹ, rõ ràng không tồn tại một chiếc gì thắt chặt và cố định, vậy thì bản thân bám chặt một nơi, một cái làm gì để chịu khổ? vì vậy cho biết thêm, gọi được tùy duyên thì buộc phải thấy lý Tánh ko. Rõ được Tánh không của các pháp rồi thì tùy duim, lúc đó luôn luôn có tia nắng Bát-nhã theo, nên tùy duyên nhưng ko có nhầm lẫn. Còn nhắm mắt tùy duyênlà đi xuốnghố, mình phải thấy rõ cái ý nghĩa đó, thí dụ nlỗi người mù nhắm mắt đi bừa là buộc phải lọt hố thôi.

Nhớ lại câu chuyện của ngài Tăng Triệu khi bị án tử hình, Ngài xin phép hoãn lại bảy bữa để viết mang đến kết thúc bộ LuậnBảo Tạng rồi Ngài sẽ bị tiêu diệt. Thử hỏi cho tới thời gian kia còn trung tâm hồn gì ngồi để nhưng mà viết luận! Nhưng mà Ngài thấy chuyện kia như thể cthị trấn chơi thôi, với mang đến trước lúc chết Ngài còn đọc bài xích kệ :

Ngũ ấm nguyên phi hữu

Tđọng đại bạn dạng lai không

Tương đầu lâm bạch nhẫn

Nhất tự trảm xuân phong.

Tức là:

Năm ấm nguyên chẳng có

Bốn đại xưa nay không

Đem đầu đến dao bén

Giống hệt nói điêu xuân.

Có ai bị chém nhẹm bị bị tiêu diệt trong những số đó đâu? Cho bắt buộc Ngài thản nhiên coi nhỏng không bao gồm cthị trấn gì. Nếu mình thì cơ hội đó rụng rời thủ công, còn trung tâm hồn đâu nhưng ngồi viết sách, huống nữa là cho tới lúc sắp chết còn nói kệ nữa! vì vậy kia new thiệt sự là biết tùy duyên. Và tùy duyên kiểu kia dễ dàng bắt chiếc không?

Bởi bởi vì Ngài thấy rõ năm uẩn tư đại đông đảo là không, rất nhiều là vô ngã không còn, không có dòng ta thật, thì trong số ấy vật gì chết, cái gì bị chém? Không thấy gồm vật gì bị chém thì đâu gồm gì mà lại khổ? Còn mình vì chưng thấy có “cái ta” bị chỉm bị bị tiêu diệt, vì thế new có khổ.

Do Ngài thấy rõ không có gì thật không còn, bởi vậy hễ còn duyên thì làm Phật sự tiếp, hết duyên thì thôi ra đi, chớ không rứa ghì lại một chỗ nhằm Chịu đựng khổ. Còn mình vì thấy bao gồm cái ta trong số đó vì thế cụ ghì lại nhằm sinh sống, ghì không được thì buộc phải tìm cái ta new ráp vào, bao gồm dòng ta bắt đầu đó lại đi trong sinh tử. Hiểu như vậy, thấy được cái lý như vậy thìbắt đầu khéo biết tùy duyên ổn. Đó là vấn đề đầu tiên là cần thấy rõ được Tánh ko.

2. Thứ nhì, tiến bước nữa là nhấn ra Bản tánh chân thật của bản thân, tức thị thấy được, dấn rõ được Bản tánhchân thật luôn luôn luôn hiện hữu khu vực mình, cho nên vì thế mình tùy duyên là nhằm chi? Tùy duyên là nhằm sống trnghỉ ngơi về Bản tánhchân thật kia chớ ko sanh hồ hết niệm, số đông trung tâm hoặc rước hoặc vứt, chỉ thuận với tánh để sinh sống, làm sao ko nhằm mất nó, đó là nơi sinh sống của chính bản thân mình rồi.

Chỗ này là nên sống, thấu hiểu bản thân gồm cái sống động rồi thì sống tùy duyên ổn, duim cho thì tiếp, duyên ổn qua thì thôi, không có cố chấp, không có mong cầu đồng thời.

Như bài bác kệ của vua Trần Nhân Tông, không ít người nghe quen thuộc thừa thành ra coi thường:

Ở đời vui đạo hãy tùy duyên

Đói mang lại thì ăn uống, mệt mỏi ngủ liền

Trong đơn vị gồm báu thôi tìm kiếm

Đối cảnh vô tâm chớ hỏi thiền đức.

Xem thêm: Stop Word Là Gì Và Mọi Thứ Bạn Nên Biết Về Stop Words, Tầm Quan Trọng Stopwords Trong Content Seo

Nghĩa là sao? Nghĩa là ở đây nhận ra Bản tánh chân thật của chính bản thân mình hay của báu sẵn có vào mình rồi, thì khỏi buộc phải phải chạy, phải tìm kiếm kiếm đeo đuổi cái gì bên phía ngoài nữa, tức là ko khiến cho chình ảnh nó lôi mình, nó làm mất đi mình. Vậy nên mình sống tức thì trong tim đời này, sống giữa nạm gian này nhưng vẫn vui cùng với đạo, chính là biết tùy dulặng, mà tùy duyên điều đó là để triển khai chi? Là để sinh sống với Bản tánh của bản thân mình, sống trnghỉ ngơi về với Bản tánh chân thực, bên cạnh rakhông tồn tại gì đặc biệt. Đó hotline là tùy duyên sống với Bản tánh, tiêu nghiệp cũ cơ mà ko tạo ra thêm nghiệp bắt đầu.

Nlỗi vậy tùy duyên nhưng mà thường sáng tỏ không có mê, không có mờ, tùy duyên nhưng không đặt thành một “dòng ta” trong những số đó. Đó là điều quan trọng đặc biệt, còn tùy duyên nhưng mà có mẫu ta trong số đó thì không phải tùy duyên ổn. Cũng nhỏng tại chỗ này “đói mang lại thì nạp năng lượng, mệt ngủ liền” cơ mà nếu như còn tồn tại cái ý niệm là đói cần ăn hay là không buộc phải ăn uống thì sao? Đó là chen mẫu ta vào trong số ấy, Tức là đồ vật gi bắt buộc ăn hay là không đề xuất ăn? Đó là hết tùy duim. Cho nên tùy duyên ở đây là thuận theo Tự tánh để sống bên trên đời, khiến cho nó luôn luôn luôn được hiện hữu khắp nơi, đó new là tùy duyên sống động.

Nhân dulặng vk chồng vạn sự tùy duyên

Ngài Sùng Tín sau khi ngộ đạo, Ngài hỏi vị thầy là Tnhân từ sư Đạo Ngộ: “Làm sao nhằm bảo nhậm (duy trì gìn)?” Ngài Đạo Ngộ bảo rằng: “Mặc tánh tiêu diêu, tùy duyên pđợi khoáng, chỉ hết phàm tình, không thánh giải không giống.” Nghĩa là mặc tình thuận theo cái tánh kia mà tiêu diêu trường đoản cú trên, tùy duyên pđợi khoáng thôi, chỉ cốt làm sao không còn được ctình yêu phàm này, tình mê này chớ không có thêm một cái loài kiến giải thánh gì không giống, ko thấy gồm chứng có đắc gì khác nữa, đó là tùy duyên ổn. Tùy duyên điều này làm sao bắt chiếc đây?

Chỗ này là bắt buộc sống, hiểu ra bản thân gồm cái chân thật rồi thì sống tùy duyên ổn, dulặng đến thì tiếp, dulặng qua thì thôi, không có thay chấp, không có muốn cầu thêm nữa. Đó là do đạt được địa điểm sống vững vàng vàng trong này rồi, đề nghị mới tùy duyên được những điều đó, mới tiêu được hồ hết nghiệp cũ với nghiệp mới ko chế tạo ra thêm.

Tthánh thiện sư Thiên Y Nghĩa Hoài có bài bác kệ:

Nhạn vượt ngôi trường không

Hình ảnh trầm hàn thủy

Nhạn vô di tích chi ý

Tbỏ vô lưu lại hình ảnh đưa ra trung tâm.

Giống nlỗi nhỏ nhạn cất cánh bên trên không, nhạn cất cánh qua thì láng hiện bên dưới nước, nhạn không có ý lưu giữ dấu vết lại dưới nước. Và cất cánh qua rồi thì trơn mất, nước cũng không tồn tại trọng tâm duy trì nhẵn bé nhạn lại. Đó là tùy duyên, nhạn bay qua là dulặng mang lại thì nhẵn nó hiện tại nội địa, duyên qua rồi thì nước không giữ trơn lại.

Còn mình thì sao? Có lúc duyên chưa tới cơ mà kêu nó đến! Rồi duim qua thì giữ giàng quán triệt nó qua! Chính vị vậy cho nên vì vậy khổ. Ngay vào lúc ngồi thiền cũng còn muốn gìn giữ nữa. Ngồi thiền nhớ lại, bảo quản, gìn giữ trong này, đó là ko biết tùy duyên, còn biết tùy duyên thì tâm thời gian làm sao cũng trong sáng, đâu gồm cái gì cất giữ trong số đó thì có gì mà lại ngăn uống ngại ?

Có vị Tăng hỏi ngài Triệu Châu:

– Thế nào là cầu đá Triệu Châu?

Ngài đáp:

– Độ lừa độ ngựa.

Tại ngay gần vị trí ngài Triệu Châu Tùng Thđộ ẩm tất cả cái cầu đá vì chưng ông Lý Ưng có tác dụng, cầu đá cũng nổi tiếng, vì thế nghe nói đến cầu đá Triệu Châu là ai cũng biết. Nhưng ở chỗ này ông Tăng hỏi “cố nào là cầu đá Triệu Châu” ý lại khác. Ngài đáp : “Độ lừa độ ngựa”, độ có nghĩa là gửi, đưa lừa đưa ngựa qua hết. vì thế quí vị gọi sao là “cầu đá Triệu Châu”? thấy được “cầu đá Triệu Châu” chưa ?

Thường nghe hỏi cầu đá, người ta tưởng ngay dòng cầu bằng đá điêu khắc. Nhưng tại chỗ này, ý ông Tăng này cthị trấn đó ai cũng biết rồi, ông cũng sinh sống kia thì ông biết rồi, đâu bắt buộc hỏi làm cho bỏ ra nữa. Vậy hỏi cầu đá này là hỏi chiếc gì? Đó là chỉ mang lại loại lý thật. Cho đề nghị ngài Triệu Châu đáp “độ lừa độ ngựa”. Lừa ngựa gì cũng độ hết, đa số cho đi qua hết. Lừa là con vật, ngựa cũng là con vật nhưng mà loại cầu đá độ không còn, mang đến đạp đi qua hết, cơ mà cầu đá không phải là lừa, chưa phải là ngựa, không đồng hóa nó cùng với lừa cùng với ngựa, kia là tùy duyên ổn.

Còn mình thì sao? Độ thì cần độ làm sao? Phải độ gần như hạng thượng cnạp năng lượng, hạng Bồ-tát chớ lừa ngựa đâu để cho trải qua. Mà không để cho đi qua có nghĩa là còn loại bửa vào này, bị loại té nó bịt. Cho đề nghị ở chỗ này ước ao thấy lý thật thì đề nghị như thế, độ lừa độ ngựa, cái gì cũng là tùy duyên không còn, dòng gì rồi cũng mang lại đi qua dẫu vậy nó ko là vật gì, khôngđồng hóa với đồ vật gi .

Không đòi hỏi theo một chiếc té, ko sanh phần đông niệm sinh diệt hay mang bỏ gì không còn, đó là tùy dulặng. Còn bản thân thì nên lựa, độ thì cũng phải lựa, bạn kia bản thân thương mình bắt đầu độ, còn ko thương thơm thì đâu gồm độ, chính là còn mắc kẹt. Còn tại chỗ này thì độ hết, chỉ thuận theodulặng nhằm sống trở về với Tự tánh, để gia công sao cho Tự tánh của mình luôn luôn có mặt, không tồn tại vắng ngắt, vẫn luôn luôn luôn sáng sủa ngời vào tất cả các duyên ổn, sẽ là khéo tùy duyên, tùy duyên nhưng mà đúng lý không nhầm lẫn. do vậy với nghĩa tùy duyên này mình làm được chừng bao nhiêu? Hiểu được điều này bắt đầu thấy nghĩa tùy duyên cực kỳ sâu.

3. Một điểm nữa, tùy duyên thì phải đọc rõ được núm gian là kha khá, đó là lẽ thiệt của trần gian. Thế gian luôn luôn luôn là kha khá, hầu hết mẫu có ra đầy đủ nằm trong đối đãi hết. Nhưng thấy tại đây không phải là loại thấy gọi bình thường, lâu nay người nghe pháp các vượt cũng gọi rồi, cũng thấy rồi nhưng mà không hẳn. Tức là cần thấy trong những lúc bản thân tu, thấy rõ bằng chính trí tuệ của chính mình chiếc đó new góp mình sống được. Chớ đọc theo kiểu ngồi trên đây phát âm nhưng mà ra bên ngoài quên, ngồi phía trên thì hiểu nỗ lực gian kha khá, cái gì cũng đối đãi nhau bắt đầu gồm, không tồn tại gì là thật, mà lại lúc ra bên ngoài va chuyện thì cái gì cũng thật không còn, loại đọc đó chưa phải.

Cho buộc phải ở chỗ này buộc phải thấy bằng bao gồm trí tuệ của bản thân. Xét thấy rõ trên ráng gian này các là tương đối không còn, thiện so với ác, đề nghị so với quấy cơ mà tất cả, cũng tương tự vui đối với bi đát nhưng tất cả, trong cả thầy so với trò cơ mà tất cả, không trò thì đâu tất cả thầy, cũng như người mẹ so với bé nhưng mà gồm, ko nhỏ rước gì có bà bầu.

Luôn luôn luôn là đối đãi nhau, không tồn tại một chiếc gì đứng riêng biệt, những điều đó vì sao mình nên đòi hỏi một chiều? Có không ít người còn đòi hỏi hơn nữa, yên cầu cái toàn mỹ, loại gì rồi cũng nên cho toàn mỹ, toàn vẹn ! Nhưng sự thật cố gắng gian nóitoàn mỹ chỉ với nói đùa, ko lúc nào bao gồm, chỉ tuởng tượng, cần thiết tất cả cái toàn mỹ nếu như chưa sống được với cáichân thật. Thế gian là tương đối thì làm sao bao gồm cái toàn mỹ được !

Đức Phật có nói bài bác kệ:

Kẻ hơn nữa thì thêm oán

Người lose ngủ chẳng yên

Hơn thua kém hai đầy đủ xả

Ấy được an ổn ngủ.

Nghĩa là bao gồm hơn thế thì tất cả đại bại, làm sao mà toàn mỹ được? Mà chủ yếu tất cả rộng bao gồm thua thảm, trường đoản cú kia có ân oán có hờn, có khổ, tất cả điều này thì gồm dòng tê. Như vậy thì rộng không hẳn là yên ổn, còn thất bại cũng Chưa hẳn là hoàn thành. Thua còn ấm ức trong tim cũng khổ, như vậy làm thế nào mà toàn mỹ được? Thường thường mình muốn đòi hỏi cái toàn mỹ, sinh sống cùng với ai mình cũng yên cầu fan kia đề xuất giỏi với bản thân, rất lâu thấy ko giỏi thì bực tức, nhưng mà test hỏi chủ yếu mình có toàn mỹ không ?

Thế gian là tương đối, trọng điểm tín đồ là vô thường xuyên, hôm nay như thế, nhưng mai mốt vô thườngnó thay đổi đâu còn như vậy nữa. do vậy không có cái toàn mỹ, đòi cái toàn mỹ là mê. Bởi vị xét kỹ thì chủ yếu bản thân còn chưa toàn mỹ, ngay nội tâm của bản thân, có lúc còn từ mình mâu thuẫn với bản thân nữa nói bỏ ra tới bên phía ngoài. vì thế làm sao muốnđều người toàn mỹ được, ý muốn phần đông loại bên ngoài toàn mỹ được!

Thí dụ bên ngoài coi kiểu như như vui vẻ cơ mà có khi đau khổ trong tim, ngoại trừ làm bộ vui nhưng trong lòng cực khổ, hoặc có những lúc thấy y hệt như mong mỏi xả hết để tu hành tuy nhiên rồi không nhiều bữa đổi ý tiếc rứa gian quay lại. do đó thời gian muốn xả thì có lẽ ai muốn xả, rồi dịp tiếc trở lại thì có lẽ ai nhớ tiếc, ai chen vào vào đó? Cũng là trong tâm địa bản thân thôi. Chính mình đã mâu thuẫn với mình rồi, hoặc có lúc hôm nay tính đi nghe pháp nhưng lại rồi lại tính đi chơi, hoặc ngược trở lại tính đi dạo rồiđổi ý tính đi nghe pháp. Cũng là mình cùng với bản thân nhưng mà tại sao nó có mẫu đó? Bởi vậy giúp xem rằng ngay vị trí tôi cũng còn mâu thuẫn, vậy làm thế nào đòi gồm cái toàn mỹ trọn vẹn phía bên ngoài được. Đòi ko được thì sao? Khổ, thiệt là đơn giản!

bởi thế, ngay như đức Phật nhưng mà bản thân điện thoại tư vấn là bậc toàn giác, bậc có công đức phước trí chỉnh tề, tuy vậy Phật có bị người chê không? Phật cũng còn tồn tại người chê nữa, bao gồm bạn chê Phật là bất hiếu bỏ phụ vương quăng quật mẹ đi tu, vứt vk quăng quật bé vô rừng. Có người khen thì cũng có thể có tín đồ chê. Rồi kẻ uống rượu say sưa gồm fan khen không? Cũng tất cả bạn khen, đồng bọn khen nhau.

Như vậy cho thấy thêm không có chiếc gọi là trọn vẹn. bởi vậy Phật bắt đầu dạy dỗ trong khiếp Pháp Cú: “Xưa, vị lai cùng nay, đâu bao gồm cái sự kiện này: người hoàn toàn bị chê, người trọn vẹnđược khen.” Ngài nói rằng vào cả cha thời không bao giờ có sự kiện là bao gồm người hoàn toànđược khen tương tự như tất cả người hoàn toàn bị chê.

Do đó chê khen ko thành sự việc. Cho đến được mất cũng thế, đã có được là có mất chớ ko bao giờ bao gồm chiếc hotline là nguim vẹn. Biết rõ ý nghĩa như thế, phát âm được như vậy, bản thân khéo gửi thì sinh sống được an vui, còn cụ chấp một mặt thì khổ, thí dụ núm chấp là phải được mẫu đó mà nó ko được thì khổ.

Như bà Tì-xá-khư (Visàkhà), bà là đại thí chủ trong thời đức Phật, một hôm đi nghe pháp, bà tháo dỡ chiếc áo choàngvô cùng quí giá đến đứa tớ gái duy trì ngơi nghỉ quanh đó rồi đi vô nghe pháp. khi ra về không biết đứa tớ gái làm sao mà lại nó quăng quật quênluôn luôn. Mình gặp như vậy thì sao? Chắc là chửi mắng, tiến công đập đứa tớ kia dữ lắm, vì chưng đấy là chiếc áo choàng vô cùng đắt giá. Nhưng với bà thì bà kêu đứa tớ gái lại nói rằng: “Con trsinh hoạt lại tịnh xá tìm, nhưng mà tới kia nhớ hỏi coi ví như gồm vị Tỳ-kheo làm sao chạm tay cho tới cái áo rồi thì bé đừng lấy về nữa.” Cô tớ gái đi tới hỏi thămnghe nói ngài A-nan thấy của ai bỏ quên thì Ngài mang chứa giùm rồi.

Lời Phật dạy: Tùy duim điều phục tâm

Cô tớ gái về thưa lại, bà nghe điều đó, tức thời cho tới bạch cùng với Phật là xin phân phối chiếc áo để cúng dường làm một Phật sự gì mang lại xứng danh. Phật bảo làm một cái tăng xá nhằm cho clỗi Tăng sống, bà khôn cùng là hí hửng. Nhưng cái áo giá đắt thừa không có ai cài đặt nổi, bà bèn đổ tiền thâu tóm về mẫu áo, rồi rước chi phí kia xây tăng xá cho clỗi Tăng. lúc xây dứt đến ngàycúng dường dơ lên Phật, tác bạch chấm dứt, bà kêu đứa tớ gái lại nói rằng: “Hôm nay ssinh hoạt dĩ bà được công đức này là cũng nhờ tất cả nhỏ, công đức này bà xin chia nhì, đến nhỏ nửa, bà nửa.”

Ai thấy bản thân có tác dụng nổi cthị trấn đó không? Cái được loại mất mình gửi một chiếc thành ra tốt đẹp mà lại còn vui vẻ nữa. Mất loại áo ko bi tráng, đưa lại thành được phước lành rồi vui vẻ nữa, mà vui vẻ cả mấy phần nằm trong đó: chư Tăng bao gồm tăng xá ngơi nghỉ cũng vui, rồi bà được cúng dường hoan hỉ cũng vui, đứa tớ gái cũng được vui và ngay cả bản thân hiện nay nghe kể lại cũng vui theo. Nếu lúc đó mà giận lên chửi mắng tiến công đập thì sao? Chẳng những không vuimà còn tạo ra thêm cái khẩu nghiệp khổ nữa, rồi chiếc thân tấn công đập người sản xuất thêm cái thân nghiệp khổ, vậy là khổ lại càng thêm khổ!

Cho thấy chỉ do bám chấp vào cái được, chiếc mất mà lại khổ. Bây giờ hiểu rõ loại mất ko thành sự việc, vì thế chuyển lại thì được vui. Cho yêu cầu khéo sống thì được, không vậy chấpmột bên, chũm chấp là Chịu khổ. Chính do vậytrong cuốn Pháp Hoa Đề Cương của Tnhân từ sưMinh Chánh ở Việt Nam có bài bác kệ nói đến ông Thuần-đà: