Chủ Nghĩa Thế Tục Là Gì - Chủ Nghĩa Nhân Văn Thế Tục Là Gì

      122
GH cả nước Giáo Phận Chủng Viện Thông Báo Suy Niệm Thời Sự Phụng Vụ Đức Tin Mục Vụ Linch Mục - Tu Sĩ Sứ đọng Vụ Media Tư Liệu GH Toàn Cầu Khác Tư Liệu GHtoàn nước Khác

*
Hình:unsplash.com

KHÁI NIỆM THẾ TỤC HÓA VÀ NHỮNG VẤN ĐỀLIÊN QUAN

Tác giả: P. Gilles BercevilleNgười dịch: Lm. Phêrô Trần Ngọc Anh

MỘT CÁI NHÌN SƠ KHỞI

Khái niệm cố gắng tụchóa tương đối tinh vi. Vào thời hiện đại, khái niệm này có nghĩa rất lớn. Nó đượcthực hiện trong những lãnh vực học thức khác nhau: quy định, lịch sử dân tộc, xóm hội học,triết học cùng thần học tập. Người ta bàn về có mang này với hiện tượng vắt tục hóaít nhiều phương pháp hòa hợp (neutre) hoặc có chủ yếu con kiến, với một lượng cảm xúc tiêucực hoặc tích cực ít nhiều mạnh mẽ. Các biểu đề tương quan đến việc khiếu nại núm tụchóa thường mơ hồ, cùng với mọi nguy cơ tiềm ẩn lay chuyển khó kiểm soát điều hành, đi từ bỏ ý niệm nàylịch sự ý niệm kia, tự kỹ năng và kiến thức lịch sự nhiệm vụ, từ bỏ trách nhiệm thanh lịch kiến thức và kỹ năng.

Bạn đang xem: Chủ Nghĩa Thế Tục Là Gì - Chủ Nghĩa Nhân Văn Thế Tục Là Gì

Nhỏng cầm cố, suy tư vàbàn cãi về việc khiếu nại rứa tục hóa cần yếu miễn trừ vấn đề giới thiệu một cái nhìnsơ khởi để các cuộc hiệp thương được tự tin với thoải mái hơn. Quả là khi kể đến thếtục hóa, ta rất cần phải luôn đặt vấn đề: đâu là nghĩa của hạn tự nuốm tục hóa trongmột bối cảnh nlỗi thế? Đâu là lãnh vực trí thức nhưng mà việc đối chiếu sự kiện nắm tụchóa nêu lên? Phải chăng bạn ta chỉ nhắm đến một đánh giá đơn thuần, hay như là 1 giảiphù hợp, một quyết định?

I. NÒNG CỐT CHUNG CHO CÁC TỪ (NOYAU SÉMANTIQUE COMMUN)

Việc áp dụng từsécularisation mang tính chất một số loại suy: điều này có ý bảo rằng hạn từ này được dùngnhằm miêu tả các ý nghĩa; mà lại mỗi chân thành và ý nghĩa, theo cách của chính nó, lại đính cùng với mộtcốt cán thông thường cho các từ.

Nòng cốt bình thường củatư tưởng sécularisation hoàn toàn có thể đượcphát biểu nhỏng sau: vào toàn bộ các phương pháp thực hiện của tự này, “sécularisation” được dùng để làm chỉ mộtbiến đổi, xuất phát điểm từ một thực trên, một tình trạng nối liền cách như thế nào đó vớiThiên Chúa hoặc “loại thiêng”, tức gắn sát cùng với thần linh, sang một tìnhtrạng mà côn trùng contact này bị lơi lỏng hoặc thậm chí là bị cắt đứt. Từ nguyên ổn của sécularisation khớp ứng bí quyết chủ yếu xácvới nòng cốt này: tiếp tố (suffice) “-isation” chỉ ra một tiến trình; thân từ(radical) “sécular-” cho thấy trường đoản cú La-tinh saeculum,trước tiên chỉ (a) khoảng chừng thời hạn một thay hệ; rồi (b) 1 thời đại nàokia, một thời kỳ, một “ráng kỷ”; rồi (c) phạm vi của sự việc vận động, sự thay đổi,sự chế tác thành, đối nghịch với aeternum,cùng với vĩnh cửu, cùng với rất nhiều gì không bắt đầu ko hoàn thành, ko thayđổi, cùng với Thiên Chúa. Sécularisationlà một trong bước gửi ít nhiều được hoàn chỉnh, đi từ aeternum quý phái saeculum.

Như cố kỉnh, bọn chúng tađã xác minh ra 4 thành phần luôn xuất hiện Lúc định nghĩa này được sử dụng: một thựctại (A) bị tác động vị tiến trình nắm tục hóa; mẫu thiêng hoặc dòng thánh (D);một côn trùng liên hệ đặc biệt quan trọng kết nối lúc lúc đầu A với D (L), tức chứng trạng nhưng mốicontact này bị lơi lỏng, thậm chí còn bặt tăm (B).

II. LỊCH SỬ CỦA KHÁI NIỆM VÀCÁC LÃNH VỰC ỨNG DỤNG KHÁC NHAU: LUẬT PHÁP, LỊCH SỬ, XÃ HỘI HỌC, TRIẾT HỌC.

Cách áp dụng đầutiên của hạn trường đoản cú này ở trong lãnh vực điều khoản. Nó gồm nơi bắt đầu gác tự khu đất Pháp, cùng đãđược thực hiện tự vào cuối thế kỷ XVI. Ở cầm kỷ XVIII, ta có thể thấy nó vào cáctác phẩm của Voltaire ví dụ điển hình. Lúc bấy giờ, hạn tự này chỉ:

1.Việc chuyển xuất phát từ một tài sản (A) trước đó trực thuộc về (L) Giáo Hội (D) sangmột thực thể thế tục, nay trlàm việc đề xuất thiết lập chủ: chẳng hạn Nhà Nước. Ta có thểsuy nghĩ cho một cơ sở y tế, một trường học tập, một tòa đơn vị, các bất động sản của mộtloại tu… bị quốc hữu hóa.

2.Sự quay lại (“rút lại, thu lại” ) của một fan (A) tự bậcsống thánh hiến cho Chúa (D) qua những lời khấn (L) lịch sự bậc sinh sống sinh sống đời(B).

Trong tiếngLa-tinch, người ta thấy từ saecularizatiovào cỗ Giáo khí cụ 1983, đề cùa đến việc một tín đồ được gỡ vứt các lời khấn: indultum saecularizationis GL 684,2. Tuynhiên, hạn trường đoản cú này chắc hẳn rằng được tiếng La-tinc vay mượn từ số đông ngôn ngữ bản địa;nó đang chuyển tự phương tiện dân sự lịch sự giáo hình thức. Hạn từ bỏ này vắng ngắt nhẵn trong các vănkiện của Công Đồng Vaticanô II. Nó được áp dụng lần trước tiên trong số phiên bản văncủa Huấn Quyền, tại Thượng Hội Đồng Giám Mục Ngoại Thường năm 1985. Thế rồi, từgiữa thế kỷ XX, nó được dùng theo nghĩa rộng lớn trong lãnh vực làng mạc hội học tập, triết họcvới thần học tập.

Vào cố gắng kỷ XX, tạiĐức với Hoa Kỳ, quả thật, làng mạc hội học và triết học tập đang áp dụng ồ ạt có mang thếtục hóa để chỉ 1) vấn đề “nỗ lực nhãn hiệu” các tư tưởng Kitô giáo mà lại triết học tập hiệnđại kế thừa; với theo nghĩa rộng rộng, nhằm chỉ 2) một hiện tượng văn hóa truyền thống buôn bản hội (socio-culturel)bình thường, ghi lại vấn đề quả đât phương thơm Tây, ngày càng không nhiều bị các Giáo Hội Kiđánh ảnhhưởng.

1) Hiện tượng núm tụchóa nhỏng sự “thay nhãn hiệu” những bốn tưởng Kiđánh giáo: trong các bạn dạng vnạp năng lượng của MaxWeber, bên thôn hội học người Đức (Nền ĐạoĐức Tin Lành Và Tinh Thần Của Chủ Nghĩa Tư Bản, 1904-1905) với của triết giangười Đức Carl Schmitt (Thần Học Chính Trị,1922), mở ra ý tưởng về việc biến đổi trường đoản cú phần đa khái niệm và nhữngsự việc thuộc phạm vi tôn giáo được đặt ra thanh lịch phạm vi núm tục. CarlSchmitt sử dụng lần đầu tiên hạn từ Säkularisation,một từ mới tiếng Đức họa theo trường đoản cú “sécularisation”,tiếng Pháp. Ông quả quyết: “Tất cả phần nhiều định nghĩa súc tích của lý thuyết hiện tại đạivề Nhà Nước hồ hết là phần lớn khái niệm thần học tập bị nuốm tục hóa”. Cũng một ý tưởng phát minh nhưchũm -về việc vận động và di chuyển những tư tưởng tôn giáo dịp lúc đầu vào trong những hệ thốngbốn tưởng hiện nay đại- đã có được Karl Löwith rước lại vào lãnh vực triết học kế hoạch sử(Lịch Sử Và Cứu Độ, Chicago, 1949) vàđược Eric Voegelin (Cologne 1901- Stanford 1985) mang lại trong lãnh vực chínhtrị.

Tại Pháp, bạn tathấy -từ thời điểm năm 1936- cùng giải pháp thực hiện cồn trường đoản cú “séculariser” nơi JacquesMaritain: Maritain kể đến ý tưởng phát minh giải pháp mạng nlỗi một sự “đổi khác -qua vắt tục-ý tưởng phát minh về cuộc phổ biến thẩm cùng Nước Thiên Chúa” (Thuyết Nhân Bản Toàn Diện, tr. 66). Albert Camus viết năm 1951 vềNietzsche: “Tóm lại nghịch lý tuy thế đầy ý nghĩa sâu sắc của Nietzsbịt đó là Thiên Chúavẫn bị tiêu diệt vày thiết yếu Kisơn giáo, trong mức độ mà tôn giáo này đã nỗ lực tục hóa cáithiêng… là bước mang tính chất ra quyết định -nhưng mà ông (Nietzsche) vẫn hoàn chỉnh vị trí tinhthần nổi loạn- cốt nghỉ ngơi Việc nhảy đầm từ việc từ chối lý tưởng lịch sự bài toán núm tục hóalý tưởng” (Người Nổi Loạn, tr. 93 và103).

2) Trong những côngtrình nghiên cứu và phân tích làng mạc hội học sau năm 1945 với tốt nhất là Tính từ lúc năm 1960, hạn trường đoản cú nàygồm một quý hiếm sâu hơn, đến cả nó được dùng để chỉ biện pháp bình thường sự lao dốc củacác Giáo Hội với của những xác tín trong số xã hội hiện đại.

Hiện tượng này chothấy một diện mạo kxay (P.. Berger, Tôn GiáoTrong Ý Thức Hiện Đại, 1971):

a)Một diện mạo rõ ràng, cơ chế: giải phóng thôn hội ngoài tôn giáo. Một thôn hội (A)truyền thống có gốc rễ tôn giáo (L) biến đổi một xã hội tiến bộ (B) thoátngoài sự bỏ ra pân hận của những Giáo Hội (D). Cuộc bí quyết mạng Pháp đang trước tiên áp đặtphát minh về một Nhà Nước vậy tục, chủ quyền cùng với hàng giáo sĩ, trung lập so với mọitôn giáo. Các hình tượng tôn giáo dần dà mất tích sinh sống đông đảo khu vực chỗ đông người.

b)Một diện mạo chủ quan, văn hóa truyền thống, mang dấu ấn hồ hết óc trạng, tinh thần và cách xửsự của các cá nhân: một cồn tác đi theo hướng bỏ quăng quật “trọng điểm tình tôn giáo” (lereligieux) vào thế giới, làm cho xua tan đầy đủ sự việc tôn giáo được đề ra. MaxWeber đã từng nói đến sự “vỡ lẽ mộng” của quả đât (tốt nói đúng đắn hơn: sự “giảima thuật” ) của trái đất,gây ra vày Do-thái giáo và Kiđánh giáo, khi các tôn giáo này đưa ra lòng tin sángtạo; với đạo Tin lành đang hoàn chỉnh sự vỡ lẽ mộng này. Thiên Chúa cực kỳ vượt khỏi loàitrúc tạo; vạn vật thiên nhiên bị Kinh Thánh giải thiêng, với được trao phó mang lại trách nhiệmcủa bé fan.

Khi vị trí dànhcho các nhọc lòng tôn giáo sụt giảm vị trí các tín đồ gia dụng của một tôn giáo, bạn ta nóimang lại “sécularisation” của tôn giáotheo nghĩa tầm thường của hạn tự này (C. Glock, R. Stark, Tôn Giáo Và Xã Hội Ở Thế Căng Thẳng , 1965).

Chiều kích chủ quancủa sự việc ráng tục hóa tương xứng cùng với bước gửi từ 1 óc trạng và xuất phát từ 1 cuộc hiệnhữu (A), bị tương khắc bởi vì vấn đề cậy dựa (L) vào Thiên Chúa (D) sang 1 óc trạngvới một cuộc tồn tại, khu vực cơ mà sự cậy dựa này đã bị thu thuôn lại, bị suy nhược hoặcthậm chí là vẫn biến mất (B).

Xem thêm: Sàn Upcom Là Gì ? Cách Thức Giao Dịch Trên Sàn Upcom Sàn Upcom Là Gì

Trong câu hỏi nghiên cứuhiện tượng lạ buôn bản hội và văn hóa của sécularisation,rất cần được riêng biệt kỹ càng ba nút tiếp cận cực nhọc rất có thể bóc biệt. Mức đánh giá (constat): ví dụ điển hình quan lại sátcâu hỏi Giáo Hội nghỉ ngơi Châu Âu đề xuất mất đi một trong những dạng của nả đồ gia dụng chất với quyền lựcxã hội; mức lý giải (interprétation):sự mất đuối này, sự giảm xuống việc thực hành thực tế đạo có phải là phần nhiều cthị xã chẳng thểtách khỏi hay không, tất cả tốt giỏi không; mức dựphóng (projet): một sự mời hotline cam kết tán thành tốt hạn chế lại một tiếntrình như thế. Chủ trương tục hóa(laïcisme) pđợi khoáng đã đại chiến để “tâm tình tôn giáo” (le religieux)biến mất ngoài lãnh vực nơi công cộng cùng trọn vẹn tiệt trừ nó thoát khỏi vai trung phong trí của từngnhỏ người. Chủ trương nạm tục hóa ôn hòahơn sẽ chỉ bảo đảm sự từ trị của những thực thể chủ yếu trị. Một chủ yếu trị gia Hồigiáo ví dụ điển hình sẽ chống lại câu hỏi vận dụng lý lẽ charia vào xứ đọng bản thân nhưng mà không tự quăng quật đạo Hồi. Chủ trương rất đoan (intégralisme) hoặc nhà trương hủ lậu thừa khích(intégrisme) đang đề cao sự kẻ thống trị của tôn giáo -giải pháp toàn trị duy nhất gồm thể-bên trên các tổ chức triển khai chỗ đông người cùng cuộc sống của những cá thể (từ bỏ “intégriste” xuấthiện tại cùng với đảng “Partibởi vì integrista”, được lập năm 1890; đảng này cổ xúy Việc Nhànước phụ thuộc vào vào Giáo Hội Công giáo ở Tây Ban Nha). Trong suy tư khôn cùng mực sànhsõi với được biện luận vững tiến thưởng nhỏng của sử gia và triết nhân Marcel Gauchet, thìsự kiện các tổ chức triển khai Công giáo bị mất ảnhtận hưởng từ lúc cuối thời Trung cổ sinh sống Tây phương được phân tích và lý giải nlỗi hệ trái của tín điều Nhập thể của Kitô giáo (sau mườilăm cụ kỷ “ấp ủ”): Kitô giáo là tôn giáo sẽ cho phép bài toán thoát ra khỏi tôn giáo.<1>Kiđánh giáo vừa là “người chủ xướng vừa là nàn nhân” của việc thoát khỏi này. Việc rakhỏi tôn giáo được cho phép một “nhân loại trường đoản cú lập” xuất hiện: “xã hội nhân loạini đi đến chỗ từ có mang từ bỏ thiết yếu mình”. Thế giới này là thế giới của nhữngnền dân công ty tân thời. Gauchet quá kế dựphóng (projet) giải pchờ của thời Ánh sáng và ông hi vọng là cuộc xịn hoảngcủa những nền dân công ty bây giờ sẽ tiến hành khắc chế nhằm đi đến một hiệ tượng “dân chủcao hơn” (“démocratie supérieure”): “họ đã ra đi hơn, tự chỗ thoát ra khỏi tôngiáo, mang đến một vận động đồng minh từ bỏ trị nhiều hơn thế, mang lại một sự đào sâu công ty thểchủ yếu trị” (La condition historique, 2003,tr. 336).

Cần để ý rằng giảđịnh về câu hỏi tôn giáo bị suy vong rất có thể bít tạ thế một pmùi hương diện của tính hiệnđại với sự khiếu nại ráng tục hóa, chính là vấn đề “chổ chính giữa tình tôn giáo” được tái sản xuất trong mộtthế giới cơ mà vai trung phong tình tôn giáo khôngcòn là dòng khung xã hội chắc nịch, khu vực toàn bộ rất nhiều cần nằm sau sự theo dõi sítsao của sản phẩm giáo sĩ. Nếu đa phần những người dân đương thời của chúng ta tự chối–như phủ nhận một sự can thiệp không thiết yếu đáng- những giới nguyên tắc của những định chếtôn giáo trong những lãnh vực cơ mà sự tự do chọn lựa là một trong điều kiện của việc toàn vẹncá thể thì những lựa chọn chính trị hoặc cuộc sống tính dục ví dụ điển hình, hầu như xáctín và số đông thực hành thực tế tôn giáo không biến mất, tuy nhiên được những cá thể đánh giácùng vươn lên là đổi: những bên thôn hội học nói tới “một mớ lếu tạp” (“bricolage”) theo kiểunói của Claude Lévi-Strauss.

Nlỗi cố gắng, chúng tathấy cải cách và phát triển một tình cảm tôn giáo (religiosité) bên ngoài các định chế vànhững form truyền thống. Cái sản phẩm công nghệ láo tạp vừa bí ẩn vừa ngoại lai(mystico-ésorétique) của các phong trào tôn giáo mới đã tăng thêm, bao gồm nhữngtrào lưu; phần đa trào lưu lại này rước hứng -không ít bí quyết tất cả hổn hợp (syncrétique)- từcác luận thuyết Đông phương xưa cổ hoặc túng bấn truyền. Tương hợp với tính tân thờibị tục hóa, những luận tngày tiết này kiếm tìm kiếm một niềm hạnh phúc hoàn toản ngay lập tức ngơi nghỉ trầngian; bọn chúng nhấn mạnh vấn đề quý hiếm của đòi hỏi cá nhân hay làm cho tổn hại đếntruyền thống; chúng gật đầu một ý niệm nhất nguim về thực tại, đồng thờibác bỏ sự tách biệt thần linh/con bạn (divin/homme).

Nhưng ý nghĩa sâu sắc của“dòng thiêng”, trong những làng hội tân thời bị gắng tục hóa, cũng hoàn toàn có thể nằm trongmột cái khung hữu lý (rationel); khung này gửi vào trong 1 khối hệ thống các giá bán trịnhân phiên bản (une “axiologie”) chào đón sự thỏa ước chung (consensus) rộng rãi củadư luận: nền dân công ty nhiều ngulặng, các quyền của bé bạn, sự bao dung, việc tìmtìm các phương pháp giải quyết phi đấm đá bạo lực những cuộc xung bỗng nhiên. Yves Lambert đề nghịcách làm “tôn giáo các giá chỉ trị” (Le Débat <59>, 1990). “Cái thiêng khôngbặt tăm ngoài những thôn hội, tuy thế tách ra khỏi những thđộ ẩm quyền trước đó -theotruyền thống- gồm trách nhiệm với nó. Nội dung của đức tin tất cả các cực hiếm, đượcquan tâm với được chọn lọc, không tùy ở trong vào vấn đề chúng bao gồm tương phù hợp với quykhí cụ truyền thống cuội nguồn hay là không, dẫu vậy là so sánh cùng với đầy đủ cực hiếm cơ mà bọn chúng trảinghiệm trong cuộc sống thường ngày hằng ngày, với phần lớn gì đem lại ý nghĩa”.

Dù có hình thứclàm sao đi nữa thì bài toán gia hạn cùng tái chế tạo “chổ chính giữa tình tôn giáo” vào toàn cảnh vắt tụchóa cho thấy nỗi ước mong cấp thiết ngày tiết bớt của nhỏ người về tha tính(altérité) cùng quả đât siêu việt (transcendance). Những xác tín tôn giáo có thểđược xem –theo ý kiến thôn hội học- như những tác nhân phát huy những giá bán trịnhân bạn dạng, tạo nên khả năng để đặt lại vụ việc giải pháp triệt nhằm phần đông diễn trường đoản cú chínhthức của các chính trị gia, các tài chính gia và những nhà văn hóa.

Các đối chiếu thôn hộihọc cùng lịch sử vẻ vang về sự việc khiếu nại cụ tục hóa thiệt ra ko lúc nào là phần đa đánh giá (constats) thuần túy:chúng luôn phụ thuộc vào những phương pháp giảisay mê cùng hầu như dự pngóng, xuấtvạc trường đoản cú suy tứ triết học tập, thậm chí là thần học.

III. CÁC KHOA THẦN HỌC VỀ THẾTỤC HÓA. LẬPhường TRƯỜNG CỦA HUẤN QUYỀN GIÁO HỘI CÔNG GIÁO.

Trong những Giáo HộiTin Lành, một số tác giả viện đến thần học tập Lutherô về sự công chính hóa duy bởiđức tin nhưng mà không buộc phải đến sự việc làm, cùng về sự riêng biệt nhì Vương quốc: Vương quốcThiên Chúa với Vương quốc con tín đồ, để phù hợp pháp hóa sự thăng tiến một nỗ lực giớinai lưng tục và một lý trí trường đoản cú trị. Nhà thần học Lutherô Friedrich Gogarten(1887-1967) đồng bộ hóa “chũm giới” cùng với “những việc làm” theo nhãn quang củaPhaolô. Con bạn tù hãm, bé tín đồ đức tin, tin vào mọi thực hành thực tế làm việc trongtrái đất, nlỗi thể nhân loại từ bỏ mình rất có thể đem về phúc cứu giúp độ. Con tín đồ đứctin, nhờ thoải mái trước quả đât cơ mà thấu hiểu sự nghi ngờ với tính đôi chiều về luânlý và tôn giáo của chính nó đề xuất bọn họ chỉ tin vào Thiên Chúa. Đức tin là việc vâng phụctrước tiếng Gọi của Thiên Chúa và là trách nhiệm của nhỏ bạn, xét nlỗi công ty thểlịch sử dân tộc.

Dietrich Bonhoeffer(1906-1945), vì thống kê giám sát được xem triệt để của những thay đổi nhưng thời hiện nay đạimang đến, sẽ thấy được sinh hoạt đó một cơ may đến đức tin. Trong các lá thư viết trongphạm nhân, ông đảo ngược thuyết vô thần của triết nhân người Đức Feuerbach (1804-1872):nhỏ tín đồ nên đề xuất nhỏng trống không, không có gì bạn dạng thể riêng của chính bản thân mình để nuôi dưỡngphiên bản thể của Thiên Chúa: “nhằm Thiên Chúa trnghỉ ngơi nên gần như sự thì nhỏ tín đồ đề xuất chẳnglà gì”. Bonhoeffer nhìn nhận vị trí Đức Giêsu một vị Thiên Chúa sẽ diệt mình rako (kénose) nhằm bé bạn được giàugồm, để họ đạt đến chứng trạng cứng cáp thiệt sự. Con người được giải thoát khỏisự vong thân tôn giáo phụ thuộc vào khoác khải về một vị Thiên Chúa yếu ớt hèn cùng đau khổkhu vực Đức Giêsu Kitô. Được giải thoát khỏi đông đảo óc trạng cùng thực hành thực tế yêu thuật,bé tín đồ hoàn toàn đón lấy trách nát nhiệm về thế giới được trao mang lại bọn họ. Đức tinkhiến họ sinh sống -trước mặt Thiên Chúa- trong một nhân loại cầm tục hóa. Chính sự dấnthân của họ sinh hoạt trần thế làm cho chứng mang đến Thiên Chúa cứu giúp độ. Bonhoeffer kiến nghị mộtKiđánh giáo phi-tôn-giáo (a-religieux). Theo ông, một số trong những người sáng tác như Thomas J. J.Altizer (sinh 1927) còn đi đến khu vực ca tụng một tngày tiết vô thần Kisơn giáo(athéisme chrétien).

Một tác phđộ ẩm bao gồm ảnhhưởng mập là tác phđộ ẩm ở trong phòng thần học tập bạn Mỹ Harvey Cox: cuốn The Secular City (1965). Thành đô trầncầm chuyên môn, “technopolis”, là một trong những một số loại làng mạc hội mà lại phận vụ của nó là bay khỏiđầy đủ điều khiển của tôn giáo. mặc khi Lúc nền vnạp năng lượng minc chuyên môn bao gồm ngẫu tượngcần được cáo giác thì sự mở ra của chính nó vẫn là một cơ may đến đức tin. Quả vậy,nhỏ tín đồ được kêu gọi sa thải số đông yêu thuật không những trong thế giới, nhưng mà cảvào tôn giáo, theo cồn năng của Tin lành được Max Weber đưa ra ánh nắng. Phảitrục xuất ý nghĩa sâu sắc của “loại thiêng” trong cả trong cuộc sống Kiđánh giáo. Sự cố kỉnh tụchóa nối sát với việc giải thiêng (désacralisation). Chúng chất nhận được trái đất đạtmang đến 1 thời đại trưởng thành. Vị Thiên Chúa được loan báo mang đến buôn bản hội nai lưng thếchỉ hoàn toàn có thể là Thiên Chúa, nhờ vận động xã hội với chủ yếu trị của những người làmtriệu chứng đến điều ấy.

Các khoa thần học tập vềcầm cố tục hóa xuất phát từ các Giáo Hội Cải giải pháp đã gây được tiếng vang lớn trongmột trong những môi trường Công giáo. Tuy nhiên, chúng nay đã lạc hậu. Ngày ni, ngườita đã xay nát từ thời hiện đại đầy hứa hẹn, nối liền với lịch sử một thời Tiến bộ, nhằm bướcvào thời rủi ro khủng hoảng, dưới ảnh hưởng tác động của một sau này xứng đáng lo lắng (tai ương hạtnhân; lỗi hoại môi trường; chênh lệch về kinh tế tài chính và văn hóa càng ngày tăng…).Trong bối cảnh bắt đầu này, các khoa thần học tập về cầm cố tục hóa đã bị phê bình là nhữngý thức hệ, các diễn từ bỏ nhằm mục tiêu hợp pháp hóa một tình trạng và nhằm trấn an:chúng khuấy trộn đánh giá (constat), giảithích hợp (interprétation) và dự phóng (projet). Do ko đẩy thiệt xa vấn đề khảogần kề lịch sử và so sánh thôn hội học tập, bọn chúng chú ý một sự khiếu nại trước mắt (état defait), tức sự khiếu nại cố gắng tục hóa, nhỏng một tình trạng đáng lý đề xuất là (état dedroit). Sự đối nghịch thân đức tin và tôn giáo trong các khoa thần học về gắng tụchóa nhắm tới vấn đề góp đức tin -bí quyết thầm lén- rời ngoài những phản bội bác bỏ về tôngiáo của thời tiến bộ. Lúc vội vàng vã kết án rằng bé bạn tiến bộ đang trởthành hoàn toàn phi-tôn-giáo (a-religieux), những khoa thần học tập này sẽ khiếnđến lương trung khu các Giáo Hội được yên ổn ổn trước phần đông thất bại Phúc Âm hóa tạipmùi hương Tây. Tuy nhiên, nhỏng công ty chúng tôi vẫn nhấn mạnh vấn đề trước đó, con bạn hiện đạikhông trầm trồ là phi-tôn-giáo, là đã tấn công mất cảm thức về “mẫu thiêng”. Vả lại,những khoa thần học tập về cố kỉnh tục hóa bị những khoa thần học tập pchờ khoáng phê bình:Khi bảo lãnh cho những xã hội pngóng khoáng, với danh tức thị bóc biệt “cáicông” khỏi “chiếc tư”, các khoa thần học về nạm tục hóa đã số lượng giới hạn đức tin vào mộtphận vụ ở trong lãnh vực tư tưởng, chẳng ảnh hưởng tác động gì mang lại một làng mạc hội kỹ nghệ hóa mấttính bạn.

Ngược lại với cáckhoa thần học tập Review lành mạnh và tích cực hiện tượng chũm tục hóa bao quát, các trào lưu-sinh sôi nảy nở trong tất cả những tôn giáo truyền thống cùng các tín phái Kitô từnăm 1970- đang tái xác minh sự dị trị (hétéronomie) của trái đất và cũng chốnglại sự từ bỏ trị (autonomie) của cá thể. Chúng ta hãy suy nghĩ đến các hiện tượngkhông giống, chính là gần như giáo phái, nhóm tân-toàn-thống (néo-fondamentalisme), với nhómtoàn-thủ (intégrisme).

Giữa nhì thái cực củavấn đề (1) hoàn toàn đồng tình câu hỏi chũm tục hóa khách quan và chủ quan, nhân danhmột đức tin Kisơn được tái lý giải, và (2) vấn đề bác quăng quật không dtrằn dặt sự tự trịcủa cửa hàng cùng sự trường đoản cú trị của buôn bản hội thiết yếu trị, nhân danh một đức tin Kitô bảothủ, thì gồm một lối đi trnhàn nhã cho thần học. Lối đi này cốt sinh hoạt câu hỏi nhìn nhậnnhững gì là hiện đại trong sự tiến triển hiện đại sinh hoạt phương Tây, bao gồm cả sự khiếu nại thếtục hóa, dẫu vậy cũng phân định sống kia hầu như nguy khốn với các chiếc xấu, bên dưới ánhsáng sủa Lời Chúa. Đó rõ ràng là đường phía của những lời dạy dỗ của Huấn quyềnvào Giáo Hội Công giáo.

Tại Công ĐồngVaticanô II, Giáo Hội Công giáo đang sáng tỏ quan điểm rất có thể gật đầu vớicách nhìn cấp thiết đồng ý về sự từ bỏ trị của những thực tại trần thế (Gaudium et spes 36). Giáo Hội đang khẳng địnhtự do thoải mái tôn giáo là quyền căn uống bản của con tín đồ, mà lại không có tác dụng tổn hại cho giáo lýtruyền thống lâu đời (Dignitatis humanae 1).Giáo Hội và Nhà Nước độc lập với nhau dẫu vậy lại cùng đóng góp thêm phần vào vấn đề thăng tiếncông ích (Gaudium et spes 76). Bản tườngtrình chung viên của Thượng Hội Đồng Giám Mục Ngoại Thường năm 1985 phân biệt giữa“sự kiện ráng tục hóa đọc mang đến đúng” (sécularisation bien entendue) với “chủtrương vắt tục hóa” (“sécularisme”), tức một chiếc chú ý từ lập - về con tín đồ vàcầm cố giới; ánh nhìn này bỏ qua, ko màng đến, thậm chí chối vứt huyền nhiệm. Bảntường trình hài lòng cho thấy thêm hầu như “lốt chỉ của một cơn đói khát ý muốn mỏi thếgiới vô cùng việt và thế giới của Thiên Chúa”.

Rất vừa mới đây, ĐứcBênêđictô XVI đang đào sâu ý nghĩa sâu sắc của việc khiếu nại cầm cố tục hóa dưới ánh nhìn đức tintrong cuốn Đức Giêsu Thành Nagiarét(2007). Ta thấy vào tác phđộ ẩm này, không phải một giáo huấn của Huấn quyền,tuy vậy là hiệu quả suy bốn của một thần học gia Công giáo người Đức biến đổi Giáohoàng, với trực thuộc về một nuốm hệ thần học gia bị khuấy đụng vày các vấn đề nạm tụchóa khác biệt cơ mà bọn họ vừa nói. Đức Bênêđictô XVI tất nhiên đã chọn lậpngôi trường trrảnh rỗi, cũng chính là lập ngôi trường của Huấn quyền Công giáo ít ra trường đoản cú Công đồngVaticanô II, quá lên ở trên nhà trương rứa tục hóa (sécularisme) tương tự như pháitoàn-thủ (intégrisme). Điều khác biệt tuyệt nhất địa điểm ngài là giải pháp ngài đặt nhì thái độnày đối lập với nhau, biện pháp nghiêm khắc giống hệt.

Đức Bênêđictô XVI tốgiác phương pháp trực tiếp thắn phần đông mộng tưởng phục hưng hủ lậu cực đoan: “Đế quốc Kitôgiáo vẫn tìm giải pháp thay đổi đức tin trsinh hoạt thành vi lực thiết yếu trị cho sự thống độc nhất vô nhị đếquốc. Vương quốc Đức Kisơn bây giờ mang mẫu thiết kế một vương quốc thiết yếu trị vớivinch quang của chính nó. Sự yếu ớt kém nhẹm đức tin, sự yếu nhát trần gian của Đức Kitô phải đượcquyền lực thiết yếu trị với quân sự giúp đỡ. Qua bao nhiêu thế kỷ, cám dỗ -ao ước đứctin được quyền lực bảo đảm- ko ngừng xuất hiện, dưới những hình thức; nhưngrồi, chủ yếu đức tin lại gặp gỡ nguy hại bị tiêu diệt ngạt trong tầm tay quyền lực. Cuộc chiếnđấu mang đến Hội Thánh được tự do (ta Gọi là trận đánh, vày quốc gia của Đức Giêsuquan trọng bị đồng hóa với bất kể cơ cấu tổ chức chủ yếu trị nào) cần được tiến hànhtrong phần nhiều thời đại. Việc lẫn lộn đức tin cùng với quyền lực tối cao chính trị luôn phải trảgiá: đức tin chỉ ship hàng đến quyền lực tối cao và nên tắt hơi phục trước phần đa tiêu chuẩncủa bao gồm trị”.

Thế cơ mà ĐứcBênêđicđánh XVI lại không liên minh cùng với công ty trương thế tục hóa; ngược lại, ngài tốgiác làm việc đó một nhà nghĩa thiên sngười nào cũng gạt gẫm nhỏ người ta nhỏng Việc lộn lạo đứctin cùng với quyền lực bao gồm trị: “Tên cám dỗ không quá tục tằn thẳng đề nghịhọ thờ lạy quỷ dữ. Nó chỉ đề nghị họ quyết định đến điều hợp lý,cho việc ưu tiên của một trái đất được tổ chức triển khai với quy hoạch, trong đó Thiên Chúahoàn toàn có thể gồm một địa chỉ, với tính phương pháp là vụ việc riêng rẽ tư, mà lại không có quyềnxen vào các sự việc chính yếu hèn của chúng ta. Soloviev đã viết một cuốn sách vềtên Phản Kiđánh, Con Đường Mnghỉ ngơi Rộng Đến TựDo Và Thịnh Vượng Của Thế Giới (Le Chemin public vers la paix et le bien-êtredu monde); cuốn nắn sách này có thể nói rằng đã trở thành cuốn nắn Kinc Thánh new mà nộidung thực thú là thờ phượng sự thỏa mãn phiên bản thân và sự quy hướng phù hợp lý”.

Trong Tông huấn Evangelii gaudium (mon 11/2013), ĐứcThánh Cha Phanxicô có đề cập đến đề bài núm tục hóa (đoạn 64) mà lại đó ko phảilà điểm chính yếu hèn của Tông huấn. Tông huấn không thể tập trung vào các sự việc củaChâu Âu với Bắc Mỹ, dẫu vậy tỉ mỉ nói tới, ví dụ điển hình, mức độ sống với mọi mối cung cấp tàilực của lòng đạo đức nghề nghiệp dân dã sinh sống Châu Mĩ La-tinc, Phi Châu hoặc Á Châu. Hơn là sựkhiếu nại ráng tục hóa nói thông thường, đúng hơn, tronglàng mạc hội, chính vì sự sùng bái ROI kinh tế tài chính tạo thiệt hại mang lại bé tín đồ vàcho kẻ nghèo mới bị tố giác (số 52 đến 60); với trong Giáo Hội, chiếc cần được tố cáo là một trong dạng “tính vậy tụcthiêng liêng” (mondanivấp ngã spirituelle) (số 93 mang lại 97). Lối nói “tính núm tụcthiêng liêng” - mượn trường đoản cú bên thần học người Pháp Henri de Lubac - cho thấy thêm sựtra cứu kiếm vinch quang đãng loại bạn và sự thỏa mãn bản thân hoàn toàn có thể giấu khía cạnh lối sau“sự quyên tâm phô trương đối với phụng vụ, học thuyết tốt uy tín của Hội Thánh <…>Xin Chúa cứu giúp họ ngoài một Hội Thánh thế tục với đông đảo cạm mồi nhử của hoạt độngthiêng liêng với mục vụ bề ngoài!”.

Thỏng mục: cũng có thể tìm kiếm một thư mục cụ thể sinh hoạt Cl. GEFFRÉ, “Sécularisation”, Dictionnaire De Spiritualivấp ngã, Paris,Beauchesne, 1990, tome XIV, p. 507-508. Trong nhì mươi năm vừa qua, bao gồm thêm nhữngcông trình xây dựng nghiên cứu và phân tích về các triết gia tín đồ Đức về vấn đề cầm tục hóa:Schmitt, Löwith, Voegelin. Để tất cả một suy tư bắt đầu rộng thuộc lãnh vực nhân học tập, cóthể đọc: Olivier ROY, La sainte ignorance.Le temps de la religion sans culture, Paris, Seuil, 2008, cùng trực thuộc triết học:Charles TAYLOR, L’âge séculier, Seuil,2011.

WHợp Đồng (26.02.2021)Trích Tập san Hiệp Thông / HĐGM cả nước, Số 95 (Tháng 07 và 08 năm 2016)